Lúc chúng tôi đổi thân phận, điện thoại và các loại tài khoản cũng đổi theo, nhưng thẻ của tôi lẫn em gái đều nằm trong tay con bé.

Hôm nay số tài khoản tôi đưa cho Mạc Vi và Mạnh Vu Thiền cũng đều là của em gái.

Hứa Tri Vũ nhìn số dư rồi kinh hãi:

“Bao nhiêu cơ? 31 triệu? Anh, anh chạy sang Myanmar rồi à?”

Tôi nghĩ đến IQ mà Mạc Vi và Mạnh Vu Thiền thể hiện.

Nếu thật sự lừa bọn họ thì quả thật chẳng tốn sức mấy.

Nhưng trước mặt em gái không thể nói vậy.

Tôi nghiêm túc đáp:

“Nói linh tinh gì thế? Đây là khoản đầu tư anh kéo về cho em, tài trợ cho cuộc đời vui vẻ của em. Cứ tiêu thoải mái, đừng khách sáo.”

Xin chư vị ghi nhớ.

Lừa tiền người nghèo là l/ừa đ/ảo đáng c.h.ế.t.

Lừa tiền người giàu là kỳ tài thương nghiệp.

Lợi dụng chênh lệch thông tin để ki/ếm tiền từ người giàu, sao lại không được gọi là hành vi kinh doanh?

Sáng hôm sau trời còn chưa sáng, Mạnh Vu Thiền đã gọi tôi dậy.

“Mẹ tôi tới rồi, cô đi kính trà.”

Mẹ Mạnh ngồi ở vị trí chủ tọa, bên cạnh bà ta là Mạc Vi ăn mặc lộng lẫy.

Trong cốt truyện ban đầu, bà ta cũng dẫn Mạc Vi tới làm nh/ục em gái tôi như thế này.

Tôi bưng trà, hời hợt nói:

“Mẹ, uống trà.”

Mẹ Mạnh chỉ liếc mắt một cái đã lạnh lùng nói:

“Tôi đã nhận cô chưa mà gọi mẹ? Gọi dì.”

Mạc Vi đứng bên cạnh khẽ cười.

Mẹ Mạnh vốn luôn coi thường nhà họ Hứa.

Nếu không phải đạo sĩ nói bát tự của Hứa Tri Vũ và Mạnh Vu Thiền là tuyệt phối, có thể kéo hắn trở lại hồng trần, bà ta tuyệt đối sẽ không đồng ý cuộc hôn nhân này.

Hôm cưới bà ta không tham dự, đó đã là thái độ quá rõ ràng.

Trong mắt bà ta, Hứa Tri Vũ căn bản không xứng với con trai mình.

Đương nhiên, Mạc Vi, một diễn viên, càng không xứng.

Chỉ là vừa hay thích hợp đem ra làm công cụ khiến người khác gh/ê t/ởm mà thôi.

Tôi liếc Mạnh Vu Thiền một cái.

Được lắm.

Giả vờ không nhìn thấy mẹ hắn đang làm khó tôi.

Tôi không thèm nhịn nữa, trở tay hất nguyên chén trà nóng lên mặt Mạnh Vu Thiền.

“Dì?”

“Vợ kế của bố anh cũng xứng để tôi kính trà sao?”

“Người ta làm khó tôi mà anh còn im thin thít, chẳng phải đang tự t/át vào mặt mình à? Đồ vô dụng!”

Toàn bộ mọi người đều c.h.ế.t lặng.

Khuôn mặt vốn đã xanh tím của Mạnh Vu Thiền bị nước nóng hắt đến đỏ bừng, còn mặt mẹ Mạnh vốn trang điểm dày như dưa chuột già quét sơn càng xanh đến phát lam.

Tôi cầm chén trà quay sang Mạc Vi.

“Cô Mạc?”

Mạc Vi thấy tình hình không ổn, theo bản năng ôm lấy mặt.

Đối với cô ta, khuôn mặt còn quan trọng hơn mạng.

Cô ta r/un r/ẩy hỏi:

“Có thể đừng hắt tôi không? Tôi còn chưa làm gì cả.”

Tôi vô cùng lịch sự nói:

“Mời cút.”

Mạc Vi xách túi nhỏ, lắc eo thon, chạy khỏi hiện trường với tốc độ ánh sáng.

Mẹ Mạnh cuối cùng cũng hoàn h/ồn.

Bà ta gào một tiếng “con trai tôi” rồi quay sang c.h.ử.i tôi:

“Đồ s/úc si/nh không cha không mẹ!”

Tôi nghe vậy lập tức cười lạnh.

“Con mụ già đang nói cái gì thế?”

Tôi tiện tay nhấc luôn chiếc ghế thái sư bà ta vừa ngồi lên, nhìn bà ta đầy thiện ý.

“Đoán thử xem lưỡi bà dài hơn hay mạng bà dài hơn?”

Đối mặt với loại tiện nhân này, trong tình huống vũ lực có thể chiếm ưu thế, động tay được thì đừng phí lời.

Đúng lúc cả phòng lo/ạn thành một đoàn, Mạnh Thời Tự vội vàng chạy tới.

Hắn lo lắng nhìn tôi một cái rồi đi thẳng về phía mẹ Mạnh.

Đến đúng lúc lắm.

Tôi lập tức kéo căng cổ họng:

“Dì nhìn xem chú út đ.á.n.h Vu Thiền thành cái dạng gì rồi, mặt sắp nát luôn rồi!”

“Cái nhà này chỉ có tôi bảo vệ Vu Thiền, vậy mà dì còn không biết điều!”

Mẹ Mạnh lập tức nhìn kỹ con trai.

Đúng thật.

Khóe mắt tím bầm, trán cũng sưng một cục lớn.

Mạnh Thời Tự nghe xong thì không dám tin quay sang nhìn tôi.

“Tôi tới để bảo chị dâu đừng xen vào chuyện nhà họ Mạnh.”

Nghe câu này, bà già lập tức vỡ trận hoàn toàn.

Con dâu lúc nào xử lý cũng được, nhưng chú út không xử lý sớm thì có ngày hắn cư/ớp gia sản.

Bà ta hét lên:

“Mạnh Thời Tự, đồ s/úc si/nh! Anh trai mày c.h.ế.t sớm, mày liền b/ắt n/ạt cô nhi quả phụ chúng tao!”

Nói xong, bà ta lao thẳng về phía Mạnh Thời Tự.

Mâu thuẫn nội bộ thành công chuyển hóa thành mâu thuẫn bên ngoài.

Đại thành công.

Tôi công thành thân thoái, ung dung rời đi.

Ba người trong phòng náo lo/ạn đến tận chiều.

Nghe nói cuối cùng Mạnh Thời Tự nổi gi/ận dữ dội, trực tiếp gọi bảo vệ lôi mẹ Mạnh ra ngoài.

Lúc này Mạnh Vu Thiền mới nhớ phải bảo vệ mẹ, thế là vui vẻ bị lôi ra cùng.

Nhà họ Mạnh, suy cho cùng vẫn do Mạnh Thời Tự làm chủ.

Tối đến, Mạnh Thời Tự tới gõ cửa phòng tôi.

Hắn ăn mặc chỉnh tề, áo khoác được gấp ngay ngắn trên khuỷu tay, trông nghiêm túc như đang thực hiện một chuyến thăm chính thức.

“Mạnh Vu Thiền vài ngày nữa sẽ trở về. Cháu không cần quan tâm chuyện của bọn họ.”

Tôi cố tình ngập ngừng:

“À, nhưng dì ấy…”

Mạnh Thời Tự cau mày.

“Năm đó anh cả b/ệnh nặng, nhà họ Mạnh suy yếu, chính chị ta bỏ chồng bỏ con đòi ly hôn. Bây giờ con lớn rồi, biết quay về hái quả.”

Hắn cười lạnh rồi tiếp tục nói, câu chữ rõ ràng mang ý ám chỉ:

“Lúc ấy tôi khó khăn biết bao mới gánh được cả Mạnh Vu Thiền lẫn nhà họ Mạnh, không ngờ có vài người sinh ra đã là sói mắt trắng nuôi không quen.”

“Cháu không cần quan tâm đến nó. Ở đây, cháu muốn làm gì cũng được.”

Mặt tôi lập tức trầm xuống.

Lão già không biết x/ấu hổ này thật sự có ý với em gái tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
5 Ôn Cố Chương 13
9 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
11 Bên vực thẳm Chương 6
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm