Tôi hỏi:

“Anh có muốn ở ghép không?”

Tạ Cảnh Thâm nhướng mày.

Tôi giải thích:

“Phòng hơi nhỏ, nhưng tiền thuê rẻ.

Tôi thường xuyên làm việc bên ngoài, không chiếm nhiều diện tích.”

Thực ra, tôi làm thiết kế tự do, phần lớn thời gian đều ôm máy tính ngồi trong phòng.

Nhưng nói dối phải nói cho trọn vẹn.

Tạ Cảnh Thâm suy nghĩ vài giây.

“Có mấy chiếc giường?”

“Một.”

Anh nhìn tôi.

Tôi lập tức bổ sung:

“Có thể trải đệm dưới đất.”

“Được.”

Tạ Cảnh Thâm đồng ý nhanh đến mức khiến tôi nghi ngờ anh đã nghèo đến bước đường cùng.

Trên đường về, tôi hỏi tên anh.

Anh nói:

“Tạ Thâm.”

Tôi cũng giấu bớt một chữ trong tên mình.

“Lâm An.”

Từ giây phút ấy, người thừa kế chính thức của Tạ thị biến thành một kỹ thuật viên nghèo khó tên Tạ Thâm, còn con trai út được cưng chiều nhất nhà họ Lâm trở thành một nhà thiết kế tự do tên Lâm An.

Chúng tôi chỉ rút bớt một chữ trong tên để tự giới thiệu, không hề dùng giấy tờ giả; hợp đồng căn phòng đã được tôi ký qua môi giới từ trước, Tạ Cảnh Thâm chỉ ở ghép và chuyển nửa tiền thuê cho tôi, nên chẳng ai có cơ hội nhìn thấy căn cước của người kia.

Hai cậu ấm sở hữu tổng tài sản đủ m/ua nửa thành phố xách năm quả trứng giảm giá, cùng bước vào căn phòng trọ rộng mười mét vuông, chính thức bắt đầu cuộc sống nghèo khó đầy giả tạo.

Tôi nhường chiếc giường duy nhất cho Tạ Cảnh Thâm.

Anh không đồng ý.

“Phòng của cậu, cậu ngủ giường.”

“Anh cao như thế, ngủ dưới đất sẽ không duỗi được chân.”

“Tôi ngủ được.”

“Nhưng tôi không quen nhìn khách nằm dưới đất.”

Tạ Cảnh Thâm im lặng nhìn tôi.

Ánh đèn trong căn phòng quá cũ, lúc sáng lúc tối, phủ lên đôi mắt anh một tầng màu sắc dịu hơn bình thường.

Cuối cùng anh lấy chiếc chăn mỏng trong tủ, trải xuống sàn.

“Tôi trả một nửa tiền thuê, không phải khách.”

Tôi ngẩn người một giây, sau đó quay mặt đi, cố giấu nụ cười.

“Được thôi.”

Đêm ấy, tôi nằm trên giường, anh nằm dưới sàn.

Căn phòng quá nhỏ, chỉ cần tôi đưa tay xuống là có thể chạm vào tóc anh.

Tôi vốn tưởng cạnh giường có thêm một người lạ sẽ khó ngủ, nhưng hơi thở đều đặn của anh lại khiến căn phòng vốn lạnh lẽo trở nên yên tĩnh lạ thường.

Trước khi chìm vào giấc ngủ, tôi nghe thấy giọng Tạ Cảnh Thâm vang lên trong bóng tối.

“Lâm An.”

“Hửm?”

“Quả trứng lớn nhất ngày mai để cậu ăn.”

Tôi nhắm mắt cười.

“Đã nói tôi không thích lòng đỏ.”

“Không thích cũng phải ăn.”

“Anh quản nhiều thật đấy.”

Tạ Cảnh Thâm không nói nữa.

Sáng hôm sau, tôi phát hiện trong bát mình có một quả trứng luộc, lòng đỏ tròn trịa, còn trong bát anh chỉ có cháo trắng.

Tôi nhìn quả trứng một lúc, lặng lẽ c/ắt đôi, gắp nửa lòng đỏ lớn hơn sang bát anh.

Tạ Cảnh Thâm nhìn tôi.

Tôi cúi đầu uống cháo, giả vờ chẳng có chuyện gì.

Khi ấy, cả hai chúng tôi đều không biết, nửa quả trứng ấy sẽ trở thành bí mật được giữ lại lâu nhất trong cuộc hôn nhân sau này.

## Chương 2: Cuộc sống túng thiếu của hai người sở hữu hàng trăm tỷ

Tạ Cảnh Thâm nói mình làm kỹ thuật viên tại một công ty thiết bị điện tử nhỏ, lương không cao, còn phải trả khoản n/ợ do gia đình để lại.

Nghe xong, tôi lập tức xếp anh vào nhóm người cần được bảo vệ đặc biệt.

Tôi nói mình nhận thiết kế quảng cáo trên mạng, thu nhập không ổn định, cha mẹ đều ở quê làm ăn nhỏ, không muốn tiếp tục dựa vào gia đình.

Tạ Cảnh Thâm nghe câu chuyện của tôi, ánh mắt cũng dịu đi thấy rõ.

Hai người đều nói dối không chớp mắt, vậy mà sự thương xót dành cho đối phương lại chân thành đến mức nghĩ kỹ chỉ thấy buồn cười.

Mỗi sáng Tạ Cảnh Thâm dậy lúc sáu giờ, nấu cháo, luộc trứng rồi mới ra ngoài.

Anh đi một chiếc xe điện cũ màu xám.

Chiếc xe ấy thường xuyên hết pin một cách bất thường, nhưng sáng hôm sau lại đầy điện như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Tôi hỏi:

“Anh sạc ở đâu vậy?”

Tạ Cảnh Thâm bình tĩnh đáp:

“Công ty.”

Sau này tôi mới biết, mỗi tối trợ lý của anh đều lén tới đổi pin mới, có hôm còn suýt bị tôi bắt gặp trong ngõ.

Tôi thì dùng một chiếc máy tính có vẻ ngoài rất bình thường, ngồi trước cửa sổ làm việc.

Tạ Cảnh Thâm từng hỏi giá chiếc máy tính.

Tôi đáp:

“Máy cũ m/ua lại, chỉ hơn một nghìn.”

Anh gật đầu, không nghi ngờ.

Chiếc máy tính “hơn một nghìn” ấy là phiên bản tùy chỉnh có giá bằng nửa năm tiền thuê căn phòng.

Tôi nhận dự án từ công ty con của Lâm thị, mỗi lần chuyển khoản đều yêu cầu trợ lý chia nhỏ thành nhiều lần, tránh để Tạ Cảnh Thâm phát hiện.

Một ngày nọ, điện thoại tôi hiện thông báo nhận được một trăm hai mươi nghìn.

Tạ Cảnh Thâm vừa hay nhìn thấy.

Anh im lặng nhìn màn hình.

Tôi lập tức giải thích:

“Tiền công tích lũy nhiều tháng.”

“Ừ.”

Anh tin.

Hoặc ít nhất giả vờ tin.

Tôi thở phào, hoàn toàn không nhận ra chiếc đồng hồ mà anh luôn miệng nói m/ua ở chợ có giá đủ để tôi sống cả đời không làm việc.

Cuộc sống ở phòng trọ thiếu thốn hơn tôi tưởng.

Bếp điện cứ dùng quá mười phút sẽ tự ngắt.

Vòi nước lúc nóng lúc lạnh.

Cửa sổ không kín, cứ mỗi khi gió thổi là rèm cửa lại phồng lên như sắp bay.

Đầu tiên Tạ Cảnh Thâm nói sẽ tìm thợ sửa.

Ngày hôm sau, cả bếp điện, vòi nước và cửa sổ đều được thay mới.

Tôi hỏi bà chủ tại sao lại đột nhiên hào phóng.

Bà chủ cười gượng:

“Có chương trình hỗ trợ cải tạo nhà cũ.”

Tôi tin ngay.

Sau này tôi mới biết, Tạ Cảnh Thâm đã m/ua luôn cả tòa nhà.

Vài ngày sau, bà chủ nói tiền thuê được giảm một nửa.

Tôi cảm động đến mức tối ấy luộc thêm cho anh một quả trứng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lên nhầm xe.

Chương 10
Con gái tôi lần đầu tiên bị quỷ nhập là năm lên ba, đúng ngày tôi ly hôn. Con bé đột nhiên nói: “Đừng đi, dù sao ông ta… cũng sắp chết rồi!” Kết quả... Chồng tôi trên đường đưa tiểu tam đi khám thai thì gặp tai nạn xe. Cả xe chết sạch. Năm nay ăn Tết, tôi về quê chịu tang cụ cố. Vì đang gấp nên tiện tay gọi một chuyến xe đi chung. Xe đến nơi. Đứa con gái đang nằm trong lòng tôi bỗng mở mắt. Khuôn mặt nó đầy vẻ kinh hoàng, cất tiếng thét bằng giọng khàn đục chỉ người già mới có: “Lên xe sẽ chết! Người chết mới lên xe!” Giọng nói đó… Giống hệt giọng của cụ cố đang nằm trong quan tài.
12
7 Cảm giác dòm ngó Chương 13
11 Anh Em Giao Dịch Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

KẺ DỌN DẸP

Chương 13
Tôi sở hữu một khả năng dị biệt đó là có thể nhìn thấu những chiếc "nhãn dán" thân phận mà người ta luôn cố công che giấu dưới lớp vỏ bọc thường nhật. Giữa thành phố xô bồ này, vạn vật hiện hình dưới mắt tôi như một cuốn sổ bách khoa toàn thư trần trụi. Trên đỉnh đầu gã bảo vệ nghiêm nghị trực ở khu nhà, dòng chữ 【Bộ đội xuất ngũ】 lơ lửng hiện diện. Hay như anh chàng shipper đang hớt hải giao đồ ăn ngoài kia, thực chất lại mang chiếc nhãn 【Thiếu gia nhà giàu ẩn thân】. Thế nhưng, bóng đêm luôn là nơi nuôi dưỡng những điều kinh hoàng nhất. Đêm muộn bước một mình về nhà, tôi bắt gặp một bà cụ ngã quỵ trên mặt đất lạnh lẽo. Trỗi dậy lòng trắc ẩn, tôi ngồi xổm xuống, ân cần đỡ bà cụ dậy. Bà ta ngước lên, nở một nụ cười hiền từ đến kỳ lạ, rồi run rẩy chỉ tay vào sâu thẳm trong con hẻm tối tăm, không một bóng đèn đường. Theo phản xạ, tôi quay đầu nhìn theo hướng chỉ. Nhưng ngay khoảnh khắc tôi ngoảnh mặt lại, một luồng khí lạnh toát chạy dọc sống lưng. Chiếc nhãn trên đầu bà ta đã thay đổi. Nền đen như mực, chữ đỏ tươi như máu nhỏ giọt: 【Giết người hàng loạt - Con mồi đã mắc câu】. Chưa kịp định thần, một lưỡi dao sắc lạnh, bén ngót đã găm chặt vào eo tôi. Tiếng cười hiền từ lúc nãy biến mất, thay vào đó là thứ âm thanh khàn đặc, rợn người của kẻ đi săn đã tóm được con mồi. Thế nhưng, mụ già cáo già ấy không thể ngờ được một điều. Ngay trong góc chết của tầm nhìn, nơi đầu con hẻm tối, tôi thoáng thấy bóng một người đàn ông vừa chạy ngang qua. Và trên đỉnh đầu anh ta, một chiếc nhãn khác đang rực sáng: 【Cựu lính lính đặc chủng - Đang chạy bộ đêm】. Trong thành phố ngột ngạt này, bí mật của tất cả mọi người đều không thể che giấu. Ít nhất, là trước đôi mắt của tôi. Giờ thì, hãy xem ai mới là thợ săn thực sự.
Hiện đại
Kinh dị
Tội Phạm
0