Năm, Hung thủ phản cung

Hàng loạt chứng cứ mà Lý Nhiễm đưa ra đã khiến chân tướng vụ án trở nên rõ ràng rành rành.

Việc xét xử Trương Lập, theo đó cũng sắp sửa được định đoạt suôn sẻ.

Vụ án này, kết thúc mà chẳng có chút hồi hộp nào.

Bản thân anh ta cũng không hề đưa ra ý kiến phản bác, thậm chí còn thuận tòng một cách ngoài sức tưởng tượng.

Biến cố lại xảy ra ngay tại đây.

Kẻ vốn dĩ đã thản nhiên chấp nhận bản án tù chung thân, đến phiên tòa phúc thẩm, vậy mà lại ngang nhiên phản cung trước tòa.

Và người mà anh ta chỉ điểm là hung thủ, lại chính là vị hôn thê đã gắn bó suốt tám năm trời.

Lý Nhiễm.

“Trương Lập, trong quá trình điều tra, cảnh sát không hề phát hiện ra bất kỳ mối qu/an h/ệ tranh chấp nào giữa nạn nhân và Lý Nhiễm.

“Anh có chắc chắn mọi điều mình vừa nói đều là sự thật không?”

Giờ phút này, tôi và anh ta một lần nữa lại ngồi trong phòng thẩm vấn.

So với sự ung dung tự tại của lần trước, lần này anh ta rõ ràng đang hoảng lo/ạn và căng thẳng hơn rất nhiều.

“Là thật!”

Anh ta gật đầu lia lịa, xoa xoa hai bàn tay rồi hỏi tôi: “Đội trưởng Lục, tôi có được tính là tự thú không, liệu có thể không bị tuyên án t//ử h/ình không?”

“Nếu hung thủ thật sự là Lý Nhiễm.” Tôi gõ gõ lên mặt bàn: “Hãy thành thật khai báo tất cả.”

“Tôi nghi ngờ, bạn gái tôi muốn gi*t tôi.”

Trương Lập nhìn tôi bằng vẻ mặt nghiêm túc, hai tay chắp lại trước ngựk như đang cầu nguyện.

Vụ án bỗng chốc trở nên mơ hồ, phức tạp.

Một cặp đôi mẫu mực luôn yêu thương nhau thắm thiết, giờ đây lại đang cấu x/é, chỉ điểm đối phương mới là hung thủ.

Tôi nghiêm giọng nói: “Trương Lập, đây không phải trò chơi đồ hàng. Bất cứ chuyện gì cũng phải nói chuyện bằng chứng cứ.”

“Tôi có, tôi có chứng cứ!”

Đợi đến khi Trương Lập khai báo xong mọi chuyện, tôi nhìn những bức ảnh trong tay, im lặng hồi lâu.

Cuối cùng chỉ hỏi đúng một câu: “Tại sao ngay từ đầu không đưa ra những thứ này, bây giờ lại muốn phản cung?”

“Tôi yêu cô ấy...” Trương Lập rũ mắt xuống: “Nhưng mạng sống còn quan trọng hơn.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chúc Mừng Sinh Nhật

Chương 39
Tôi lợi dụng đứa em gái đang bệnh nặng của Trần Thời Ngạn để ép anh phải ở bên cạnh mình. Anh ngoảnh mặt đi, ánh mắt chan chứa sự nhục nhã: "Tôi không thích đàn ông." Tôi đè anh xuống giường, rướn người hôn lên môi anh: "Vậy thì hãy giả vờ yêu tôi đi." Về sau, anh bóp chặt cổ tôi: "Có biết tôi hận cậu đến mức nào không?" "Hận đến mức nào? Hận không thể bắt tôi đi chết sao?" Tôi bật cười, bởi vì tôi thực sự sắp chết rồi. Giây tiếp theo, cơn đau đột ngột ập đến khiến tôi cuộn tròn cả người lại. Bàn tay anh siết chặt hơn, lật người tôi lại: "Cậu sao vậy?" "Lo cho tôi à?" Tôi kề sát vào tai anh: "Đừng lo, dù sao thì tai họa cũng sống dai ngàn năm mà."
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
0