Lâu Manh Manh đứng giữa đại sảnh ngước nhìn chúng tôi, tai dỏng lên nghe ngóng những tiếng xì xào xung quanh, cảm nhận rõ từng ánh mắt thương hại đổ dồn về phía mình. Cơn gh/en tức bùng lên dữ dội khiến cô suýt phát đi/ên.

Đúng lúc đó, tiếng bước chân gấp gáp vang lên từ phía cửa. Mọi ánh mắt đổ dồn về hướng ấy.

"Giang tổng đã về rồi."

Ánh mắt Lâu Manh Manh bừng sáng, cô vội vén váy chạy băng băng đến trước mặt cha Giang Hạo Ngôn.

"Chú Giang ơi, cháu có chuyện muốn báo..."

"Anh Hạo Ngôn dẫn bạn gái về nhà, cô ta cứ nhất quyết đòi lên lầu hai xem. Cháu biết thư phòng của chú ở trên ấy, bình thường không cho ai vào. Nhưng nói thế nào cô ấy cũng chẳng nghe..."

"Nhà cô ta nghèo, thấy biệt thự hoành tráng thế này thì há hốc mồm. Kéo mãi không được, cứ lao lên cầu thang như th/iêu thân ạ!"

Giang tổng nhíu mày: "Kiều Mặc Vũ?"

Ngẩng đầu nhìn lên cầu thang thấy bóng chúng tôi, mặt ông đằng đằng sát khí: "Sao lo/ạn thế này!"

Ông giậm chân rầm rầm leo lên, Lâu Manh Manh hí hửng đuổi theo sau lưng.

"Đào Tình! Em dở trò gì lắm thế? Mấy trò m/ê t/ín d/ị đo/an nhảm nhí này em cũng tin à? Đàn bà các em suốt ngày không lo việc chính đáng, cứ đ/âm đầu vào mấy thứ vớ vẩn!"

Giang tổng trừng mắt quát vợ, Giang Hạo Ngôn lập tức đứng ra bênh mẹ:

"Ba sao lại nói mẹ như thế? Đây là người cô giới thiệu mà, chuyện nhà cô, ba cũng rõ. Năm nay giải Nobel còn trao cho nghiên c/ứu rối lượng tử đấy! Khoa học cuối cùng cũng là thần học, chúng ta phải có chút tôn trọng với những điều huyền bí chứ?"

Giang Hạo Ngôn lải nhải cả tràng, mặt Giang tổng càng thêm ửng đỏ:

"Tôi tốn tiền cho anh ăn học là để nghe mấy thứ nhảm nhí này à?"

"Đi xuống ngay! Còn cô... cô Kiều kia, cảm ơn ý tốt. Nhà chúng tôi không cần xem bói toán, mời cô xuống dưới dùng trà đi."

Lâu Manh Manh đứng phía sau nghe hội thoại, giờ đã vỡ lẽ.

"Thì ra cô không phải bạn gái Giang Hạo Ngôn? Là thầy phong thủy á? Hahaha... Buồn cười thật! Thời đại 4.0 rồi còn mang trò m/ê t/ín l/ừa đ/ảo đến nhà họ Giang? Kiều Mặc Vũ, cô gan to thật đấy!"

"Cô chú đừng tin cô ta! Cháu cùng phòng, rõ nhất con người cô ấy. Kiều Mặc Vũ học hành bết bát, suốt ngày qua lại với mấy ông già rồi nhận quà đắt tiền..."

Lâu Manh Manh khoái chí nắm ch/ặt tay tôi lôi đi:

"Đi xuống, Kiều Mặc Vũ!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bạn trai kẹo cao su

Chương 16
Sau khi chia tay, Tần Dịch đã tự sát. Còn tôi, tôi trọng sinh trở về năm Tần Dịch vẫn còn là trai thẳng mới 19 tuổi. Cái kết của việc cùng nhau liều mình đối đầu với cả thế giới quá đau đớn. Vì vậy, được sống lại lần nữa, tôi quyết định tránh xa hắn. Thế nhưng Tần Dịch lại như một miếng kẹo cao su đã thành tinh, bám dai như đỉa, không thể hất ra, mắng không chịu đi, đánh không chịu chạy. Thậm chí, hắn còn tự học cách bẻ cong chính mình. Tôi tức đến run cả người. Còn hắn thì lại hưng phấn vô cùng: "Đừng run quá, tôi không chịu nổi đâu."
52.9 K
5 XÓA DẤU ẤN Chương 6
11 NGƯỜI MAI TÁNG Chương 395: Hoạt sát ở vùng ngoại ô

Mới cập nhật

Xem thêm