“Nếu không phẫu thuật, không chỉ là sau này cậu không thể tiếp tục biểu diễn piano trong hội trường, mà tính mạng cũng có thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào.”

Bắt một người từ nhỏ đã yêu piano phải tạm biệt sân khấu trong mơ, với tôi thật sự chẳng khác gì ch*t đi.

Còn phẫu thuật lại đồng nghĩa với việc giao tính mạng của mình vào tay một người xa lạ.

Vị bác sĩ nước ngoài trông rất chuyên nghiệp kia nói năng từng câu từng chữ đều rõ ràng, có trình tự, nhưng trong mắt lại chẳng có chút cảm xúc nào. Ông ta chỉ chờ tôi ký tên đồng ý, chọn một ngày thích hợp rồi đẩy tôi lên bàn mổ, dưới tác dụng của th/uốc mê mở lồng ngựk, tìm trái tim tôi, sau đó dựa vào thiết bị chính x/ác để tìm ra vấn đề cần xử lý.

Con người khi ấy dường như chẳng khác một cỗ máy gặp trục trặc.

Sửa được thì tái sinh, sửa không được thì báo hỏng.

Tôi nói mình cần thời gian suy nghĩ.

Ông ta lịch sự mỉm cười rồi không chút do dự xoay người rời đi, bởi vì vẫn còn rất nhiều “cỗ máy” khác đang chờ ông sửa chữa.

Kim truyền trên mu bàn tay vẫn từng giọt đưa th/uốc vào mạch m/áu. Tôi đổi sang một tài khoản khác, mở trang cá nhân duy nhất mình theo dõi, muốn thông qua việc nhìn tr/ộm cuộc sống của Châu Hoài Ngộ để tìm lấy một chút an ủi.

Thế nhưng cuộc sống vốn yên bình trong những năm trước đã bị vô số lời lẽ bẩn thỉu x/é nát.

Bài đăng gần nhất vẫn là nửa tháng trước. Khi ấy Châu Hoài Ngộ tới một hồ chứa nước có phong cảnh rất đẹp, câu được một con cá gần hai ký rưỡi, bên dưới chỉ có vài bình luận lác đác, nhìn qua đều là người quen.

Hôm nay mở lại, số bình luận đã lên tới hàng trăm nghìn.

Càng đọc, tôi càng kinh hãi.

Châu Hoài Ngộ xảy ra chuyện.

Ngay cả những trang truyền thông nhỏ ở địa phương cũng đã đưa tin, trang web chính thức của b/ệnh viện thậm chí trực tiếp sập vì lượng truy cập.

Châu Hoài Ngộ vì sai sót trong phẫu thuật khiến b/ệnh nhân t/ử vo/ng.

Đoạn video chỉ dài hai mươi giây.

Trong video, Châu Hoài Ngộ bị một đám người chặn trước cửa b/ệnh viện, ném đầy trứng gà và rau thối lên người.

Lần trước anh nổi tiếng như vậy đã là bốn năm trước, nhưng khi ấy là một bài báo hoàn toàn tích cực.

Châu Hoài Ngộ, mới hai mươi lăm tuổi, giành lại mạng sống của một bé gái bốn tuổi từ tay tử thần, sau đó được một chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực tim mạch nhận làm đệ tử cuối cùng.

Khi ấy là hoa tươi và dải lụa.

Bây giờ là trứng thối và rau mục.

Khi vinh quang đầy mình, anh không kiêu ngạo; đến lúc bị dư luận bủa vây, sống lưng vẫn thẳng.

Tôi dành trọn một ngày để tìm hiểu và sắp xếp đầu đuôi sự việc, sau đó không chút do dự rút kim truyền khỏi mu bàn tay.

Tôi phải về nước.

Tôi phải tìm Châu Hoài Ngộ.

Nếu tôi nhất định phải phẫu thuật, nhất định phải đá/nh cược một ván với tử thần, tôi hy vọng người đứng cùng phe với mình sẽ là anh.

Là Châu Hoài Ngộ có hơi ấm.

Tôi đợi trước cửa phòng thay đồ của nhân viên y tế, trốn trong góc, chờ đến khi Châu Hoài Ngộ thay quần áo xong mới yên lặng đi theo sau.

May mà tầng không cao, lại toàn là cầu thang đi xuống. Dưới ánh đèn khẩn cấp mờ tối, mỗi bước chân tôi đi đều dẫm lên con đường anh vừa đi qua, bước chân khẽ khuấy lên những hạt bụi rất nhỏ.

Tôi theo vô cùng cẩn thận, ngay cả hô hấp cũng cố thả thật nhẹ.

Đi qua đoạn cầu thang tối, cánh cửa phía trước bị đẩy ra. Ánh sáng chói mắt khiến tôi phải nhắm mắt một lát, nhưng đến lúc bước ra ngoài, người đã biến mất.

Trước mặt có ba ngã rẽ.

Tôi hoàn toàn không biết anh đi đường nào, mà x/ác suất chọn bừa rồi đúng thật sự quá thấp. Đang định quay lại tòa nhà hành chính nhờ người tìm địa chỉ nhà anh, phía sau bỗng vang lên một giọng nói.

“Cậu đi theo tôi làm gì?”

Tôi quay lại, nhìn thấy người đang tựa vào tường khoanh tay, đáy mắt chẳng có bao nhiêu cảm xúc.

“Chữa b/ệnh.”

“Nói dối.”

Anh tiếp tục đi.

Tôi cũng tiếp tục theo.

Bước chân anh quá nhanh khiến tôi hơi không theo kịp, chỉ có thể chạy vài bước đuổi lên, nào ngờ anh đột nhiên quay người.

“Chạy cái gì? Cậu có thể chạy sao?”

Tôi lập tức dừng lại, ngoan ngoãn trả lời: “Không thể.”

Sau khi điều chỉnh hơi thở, tôi tiếp tục đi sau anh khoảng hai bước rồi nhỏ giọng than phiền: “Anh đi nhanh quá, tôi không đuổi kịp.”

Anh không đáp.

Nhưng tốc độ rõ ràng chậm xuống.

Trong bãi đỗ xe có một chiếc ô tô màu đen, kính chắn gió đã bị đ/ập vỡ, trên thân xe dán kín những mảnh giấy viết chữ “hung thủ gi*t người”. Màu đỏ chói mắt, chữ còn cố ý viết méo mó, nhìn chẳng khác nào những vệt m/áu khô.

Hàng mi Châu Hoài Ngộ khẽ rung, trong mắt thoáng qua đ/au buồn.

“Cậu nhìn thấy rồi.”

Anh nhìn tôi, giọng có chút tự giễu.

“Tịch Tụng Minh, tôi không chữa được cho cậu.”

Anh từ bỏ việc bóc những tờ giấy đã bị dán quá chắc, xoay người đi về phía cửa sau b/ệnh viện.

Đi quá nhanh thì sợ tôi không theo kịp, đi quá chậm lại giống như sợ bị tôi đuổi tới. Anh từ đầu tới cuối chỉ giữ một khoảng cách vừa đủ an toàn, khiến tôi bỗng cảm thấy, cho dù lúc này anh có thật sự nổi nóng hay mất kiểm soát thì cũng hoàn toàn hợp lý.

Tôi nhớ lại những tin tức về anh trong bốn năm qua.

Vô số bài báo lớn nhỏ đã đưa Châu Hoài Ngộ trở thành bác sĩ ngôi sao trong ngành, lịch khám của anh luôn kín, muốn đăng ký được một suất cũng vô cùng khó.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Yêu Nhầm

Chương 14
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thích con trai. Trớ trêu thay, người đó lại là Hứa Tri Viễn, con trai của cấp trên của bố tôi. Chỉ có thể âm thầm nhìn, không dám thổ lộ. Hồi đó, ngày nào tôi cũng bám lấy em trai hắn là Hứa Tri Dã. Ngủ chung một giường, mặc chung một chiếc quần. Ngay cả chuyện tôi là con riêng, cậu ấy cũng biết rõ. Năm đầu tiên đi làm, Hứa Tri Dã hỏi tôi có người mình thích chưa. Tôi không kìm được, bèn nói thật. Cậu ấy im lặng rất lâu, lon nước trong tay bị cậu ấy siết chặt đến mức méo mó. Tôi vội vàng giải thích: "Tớ biết thân phận của mình, sẽ không mơ tưởng trèo cao đâu." "Với lại, nếu bố tớ biết, chắc chắn sẽ đánh chết tớ." Kết quả, cậu ấy vừa quay đầu đã đi nói với bố tôi ngay lập tức.
272
4 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
6 Mèo của anh Chương 15
7 Ngáy ngủ Chương 12
8 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vân Vi

Chương 9
Kiếp trước trong buổi tiệc xuân, đích tỷ bị người ta đẩy xuống hồ. Dưới hồ còn có An Vương không biết bơi. Đích tỷ vốn bơi lội rất giỏi, trong lúc vô tình đã cứu được An Vương. Dưới sự chứng kiến của bao người, hai người ôm lấy nhau. Hoàng hậu ban hôn ngay tại chỗ. Thế nhưng đích tỷ vốn đã tâm đầu ý hợp với vị thiếu niên tướng quân. Một đôi uyên ương cứ thế bị chia lìa. Sau đó, vị thiếu niên tướng quân đành chọn phương án thứ hai, cưới ta. Ta tưởng mình đã có được một mối lương duyên tốt đẹp. Thế nhưng sau khi thành hôn mấy năm, ta vẫn không có con. Mẹ chồng ngày ngày mắng nhiếc ta chiếm giữ vị trí chính thê mà đến một đứa con cũng không sinh nổi. Vị thiếu niên tướng quân kia cũng chưa từng thực sự nhìn ta lấy một lần. Trên người chàng luôn mang theo chiếc túi thơm do chính tay đích tỷ thêu. Lúc say rượu, cái tên chàng gọi cũng là nhũ danh của đích tỷ. Ta bị giam hãm trong phủ tướng quân, chịu đủ mọi ánh mắt lạnh lùng, rồi uất ức mà chết. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về đúng ngày tiệc xuân năm ấy. Bên hồ người người ồn ào náo nhiệt. Ta thấy có kẻ đang lén lút đưa tay, định đẩy vào sau lưng đích tỷ. Mà ở giữa hồ, vị An Vương không biết bơi kia đã vùng vẫy hồi lâu. Ta xách vạt váy, trước khi mọi người kịp phản ứng, đã nhanh chân nhảy xuống hồ.
Trọng Sinh
Nữ Cường
5