Hứa Ngôn Triết ngơ ngác nhìn tôi: "Sao thế?"
Tôi hắng giọng: "Không có gì, về thôi."
Nói xong, tôi đi vòng qua người anh ấy mà bước vào khu chung cư.
Về đến nhà, tôi lập tức gấp gọn chiếc áo khoác đó lại rồi nhét sâu vào góc tủ quần áo.
Chiếc áo này, tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ mặc.
3
Hứa Ngôn Triết bưng một ly sữa vào phòng ngủ của tôi: "Uống sữa đi rồi lát còn đ.á.n.h răng đi ngủ, cũng muộn rồi đấy."
Tôi đành buông xuôi, khẽ nhắm mắt lại: "Vâng, cảm ơn anh."
"Sao cậu lại nói cảm ơn?" Hứa Ngôn Triết hơi thắc mắc hỏi lại.
Tôi: …
Đó là lời cảm ơn thốt ra trong vô thức.
Hóa ra lúc trước tôi không nói là vì luôn lầm tưởng chúng tôi đang tình trong như đã, chỉ chờ ngày chọc thủng lớp giấy dán cửa sổ mà thôi.
Ai mà ngờ giữa hai đứa tôi lại là một khoảng cách xa tựa lưng chừng núi vậy cơ chứ?
Bây giờ vỡ mộng rồi, đương nhiên tôi phải quay về với giới hạn giao tiếp bình thường thôi.
Anh ấy bước lên một bước, tôi liền nhanh chóng lùi lại phía sau.
Giữ khoảng cách an toàn là điều bắt buộc.
"Tiểu Nghiễn, rốt cuộc cậu bị sao vậy? Hôm nay cậu lạ lắm."
Tôi lắc đầu: "Lạ gì đâu, đâu có gì, chắc tại em hơi mệt thôi. Ngủ một giấc là khỏe lại ngay ấy mà, em buồn ngủ rồi, anh ra ngoài đi."
Trước đây, anh ấy luôn đợi tôi chui hẳn vào chăn, dém chăn cẩn thận cho tôi rồi mới ra ngoài.
Hôm nay bị tôi đuổi thẳng thừng, anh ấy lại đứng ngẩn tò te ra đó: "Chẳng phải trước đây đều..."
Tôi chột dạ cười khan: "Anh này, sau này chắc chúng ta nên giữ khoảng cách một chút thì hơn. Cứ cư xử đúng mực như anh trai với em trai thôi."
Anh ấy càng thêm ngơ ngác: "Chẳng phải trước nay vẫn vậy sao?"
"Ây da." Tôi bối rối nhếch mép, nặn ra một nụ cười gượng gạo: "Thì trước đây hai đứa mình thân thiết hơi quá mức quy định ha ha ha ha, anh em kết nghĩa như Quan Vũ với Trương Phi cũng đâu đến mức đấy. Nhưng không sao, chúng ta cứ từ từ, rồi sẽ quen thôi."
Thấy anh ấy vẫn đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, tôi nói tiếp: "Anh ra ngoài đi."
Một giờ sáng, tôi cầm ly sữa đi xuống bếp, trút sữa vào nồi làm thành bánh sữa rồi cất vào tủ lạnh cho đông lại.
Sữa anh ấy đưa, tôi không muốn uống nhưng lại không nỡ bỏ phí, đành làm thành bánh sữa, thôi thì để anh ấy tự ăn vậy.
Tôi không ngờ rằng, sau khi cất bánh sữa vào ngăn đ/á, vừa đóng cửa tủ lạnh lại đã thấy Hứa Ngôn Triết đứng lù lù trước cửa bếp.
"Cậu không uống sữa à?"
Tôi nương theo ánh mắt anh ấy nhìn về phía chiếc ly chưa kịp rửa vẫn để trên bàn.
"À, hôm nay em ăn no quá nên uống không nổi. Nghĩ làm thành bánh sữa rồi cất tủ lạnh, nếu anh muốn ăn thì cứ lấy trong đấy nhé."
Tôi rửa sạch ly, úp lên giá: "Em đi ngủ đây, ngủ ngon nhé."
Lúc tôi bước ngang qua Hứa Ngôn Triết, anh ấy lên tiếng: "Ngày mai chúng ta nói chuyện đi."
"Để hôm khác đi, ngày mai em phải đi tổng duyệt, sắp tới tụi em có buổi diễn kịch."
"Được."
Sáng sớm hôm sau, tôi vác balo lên vai rồi đi thẳng ra cửa.
Bữa sáng Hứa Ngôn Triết làm đã bày sẵn trên bàn, nhưng tôi không muốn ăn.
Lúc tôi đi tới cửa, Hứa Ngôn Triết vừa hay bưng ly sữa đậu nành từ trong bếp bước ra.
"Cậu đi sớm thế à? Ăn sáng xong đã rồi hẵng đi."
Tôi mỉm cười lắc đầu: "Không kịp đâu, tụi em phải đến rạp hát ngay, đến đó em ăn đại với mọi người là được, bái bai."
Nói xong, tôi quay người rời đi, không buồn nhìn xem sắc mặt anh ấy lúc đó ra sao.
4
Đến rạp hát, nghe Trần Nhược Nhược dặn dò xong các chi tiết, tôi liền chọn một góc ngồi thẫn thờ.
"Này, thẫn thờ gì đấy? Nhìn cậu đẹp trai đằng kia kìa, mời từ khoa khác sang đấy. Trông mlem không, còn siêu cấp đáng yêu, ngơ ngơ ngác ngác, nghe đồn là phải dùng hai vé buffet nhà cậu để lừa cậu ta tới đấy."
Nghe đến đây, tôi phì cười.
Cậu bạn kia nghe thấy tiếng cười thì ngơ ngác nhìn sang.
Tôi giơ tay vẫy vẫy chào cậu ta, cất tiếng: "Chào cậu."
Cậu ta mơ hồ gật đầu đáp lại: "Chào cậu."
"Oa."
Tôi quay sang, thấy Trần Nhược Nhược đang chĩa điện thoại về phía này quay video.
Tôi nhướng mày ra vẻ sành điệu: "Quay lén tôi đấy à?"
Trần Nhược Nhược lắc lắc ngón trỏ: "Bà đây quang minh chính đại quay cảnh hai mỹ nam tương tác nhé."
Cô ấy sán đến ngồi cạnh tôi: "Nhưng mà cậu trai đó không xơ múi được đâu nha, người ta có m/ập mờ rồi, hiện đang đi trốn n/ợ tình đấy."
Tôi liếc mắt ra phía cửa: "Đứng ngoài cửa kia chắc không phải chủ n/ợ của cậu ta đâu nhỉ?"
Ngoài cửa là một anh chàng đẹp trai ngời ngời, sắc mặt đen thui như đ.í.t nồi.
Còn cậu trai ngơ ngác kia thì vẫn đang h/ồn nhiên trò chuyện với cô bạn bên cạnh.
Nhìn vẻ mặt hằm hằm của anh chàng ngoài cửa, trong lòng tôi chợt dấy lên chút gh/en tị.
Nhìn xem, thích một người thật lòng thì phải như thế chứ.
5
Trần Nhược Nhược bèn up đoạn video vừa quay lên vòng bạn bè, kèm theo dòng caption: "Trai đẹp X2".
Năm phút sau, điện thoại tôi reo.
Là Hứa Ngôn Triết?
Vì đang bận tổng duyệt nên tôi ấn tắt luôn.
Kết quả là điện thoại rung lên đi/ên cuồ/ng, không chịu nổi nữa, tôi đành tắt nguồn luôn.
Kết thúc buổi tổng duyệt tôi mới mở máy lên, đ/ập vào mắt là chi chít tin nhắn và cuộc gọi nhỡ.