Xuân Hòa Cảnh Minh

Chương 6

15/10/2025 11:50

Giống như Hứa Xuân Hòa, tôi không thích mùa đông.

Vừa bước ra cổng đã thấy Hứa Xuân Hòa chỉ mặc một chiếc áo len, ngồi thẫn thờ trên ghế dài trong sân vườn.

Tuyết đêm buốt giá lặng lẽ đậu trên làn da trắng của cậu.

Mùa đông năm nay rất giống với mùa đông năm đó.

Tuyết cứ rơi mãi, tuyết cũng đang buồn thương thay cho cậu ta.

Ch*t trong mùa đông quả thực quá lạnh lẽo.

Giá như bà nội Hứa Xuân Hòa chịu đợi thêm chút nữa, đợi mùa đông qua đi, những đóa hoa nghênh xuân bà yêu thích đã nở rộ.

Một chiếc áo khoác lông vũ màu đen rơi xuống đầu gối Hứa Xuân Hòa.

Cậu ta ngẩng đầu lên, tôi mặc chiếc áo khoác tương tự ngồi xuống bên cạnh.

"Không phải định học bài sao?" Cậu ta cố nén cảm xúc.

Tôi liếc cậu ta một cái, chán gh/ét ném cho cậu ta miếng dán giữ nhiệt.

"Cậu ch*t cóng, tôi không đền nổi đâu."

Hứa Xuân Hòa đúng là đồ ngốc không biết chăm sóc bản thân, ngay cả việc bóc miếng dán giữ nhiệt cũng mất cả nửa ngày.

Cậu ta sợ lạnh hơn hầu hết mọi người.

Từ nhỏ đến lớn, mùa đông nào Hứa Xuân Hòa cũng nhập viện.

Tôi không thể nhìn nổi vẻ vụng về của cậu ta, ngồi xổm xuống, nhanh chóng x/é vài miếng dán giữ nhiệt dán lên chân cậu ta.

Dây kéo áo khoác của Hứa Xuân Hòa mở toang, tôi dán một miếng lên chiếc áo len trên ngựk cậu ta, rồi cẩn thận kéo khóa áo lên.

"Trần Cảnh Minh."

Cậu ta cúi xuống, tôi ngẩng đầu lên.

Hơi thở ấm áp của Hứa Xuân Hòa xua tan không khí lạnh giá, nhẹ như lông vũ đậu trên mặt tôi.

Cậu ta lưu luyến vuốt ve khóe mắt tôi.

Tôi bị tuyết mùa đông cuốn lấy suy nghĩ, quên cả gh/ét bỏ.

Những bông tuyết li ti đậu trên hàng mi dài cong vút của Hứa Xuân Hòa.

Cậu ta dùng hai tay nâng cằm tôi lên, tuyết tan thành nước.

Tầng một, ánh đèn trong căn phòng của mẹ tôi chợt bật sáng, rồi nhanh chóng tắt đi.

Tuyết càng lúc càng dày.

Nước tuyết lạnh buốt tan chảy giữa môi, kéo tôi về thực tại.

Hình ảnh những người đàn ông quấn lấy nhau thoáng qua trong đầu tôi như một đoạn phim quay chậm.

Đầu tôi choáng váng, cảm giác buồn nôn sinh lý khiến tôi đẩy Hứa Xuân Hòa ra, cơ thể ngã xuống nền tuyết.

Tôi thở dốc, nôn khan tại chỗ.

Hứa Xuân Hòa hoảng hốt cúi xuống xem tình hình.

Tôi dùng hết sức t/át cậu ta một cái.

Cơn tức gi/ận từ phổi dâng lên, tôi quỳ gối nôn khan.

Hứa Xuân Hòa định đỡ tôi.

"Cút đi!"

Giọng tôi khàn đặc.

Hứa Xuân Hòa siết ch/ặt nắm tay, gắng gượng điều hòa hơi thở.

"Tôi đưa cậu về."

"Đừng đụng vào tôi!"

Tôi r/un r/ẩy quỳ trong tuyết.

Hứa Xuân Hòa cưỡng ép đỡ tôi vào phòng, thân thể tôi co gi/ật như một con chim bị kinh sợ.

Tôi nhìn thấy nụ cười tổn thương của Hứa Xuân Hòa.

Cậu ta nói: "Tôi xin lỗi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
6 Ngọc Vỡ Chương 19
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Yêu thầm năm năm, bạn gái khiếm thính gọi tôi là anh trai

Chương 8
Năm thứ năm yêu đương bí mật với cô bạn gái khiếm thính Thẩm Thanh Lam, tài khoản mạng xã hội mà tôi dày công xây dựng cuối cùng cũng nổi tiếng. Có phóng viên đến phỏng vấn Thẩm Thanh Lam: "Trên chặng đường này, cô có đặc biệt muốn cảm ơn ai không?" Dường như nghe thấy điều mình quan tâm, cô ấy giơ tay chỉnh âm lượng máy trợ thính lên mức cao nhất, giọng điệu kiên định: "Có." Tôi mỉm cười bước tới định nắm lấy tay bạn gái, nhưng cô ấy lại quay người bước thẳng ra phía cửa. Ngay trước mặt mọi người, cô ấy gõ cửa căn hộ đối diện, người anh em tốt của tôi, Lục Tri Viễn, bước ra từ bên trong. Thẩm Thanh Lam mỉm cười nắm lấy tay Lục Tri Viễn, rồi giơ cao lên: "Chính là anh ấy." "Chúng tôi đã bên nhau nhiều năm rồi, chúng tôi luôn rất yêu nhau." "Hơn nữa, chúng tôi sắp kết hôn rồi."
Tình cảm
0