Ban đầu tôi đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi thực sự phải hành động, tôi vẫn cứ run lên, lòng bàn tay đẫm mồ hôi.

Có lẽ cũng bởi đây là nụ hôn đầu của tôi.

Hơi thở của Hoắc Ôn Cận càng lúc càng gần, cũng càng lúc càng nóng bỏng.

Khi tôi vừa hé môi định nói gì đó, đôi môi cậu ấy đã phủ lên tôi.....................

Khoảnh khắc ấy, tim tôi như muốn n/ổ tung, đầu óc trống rỗng hoàn toàn.

Ban đầu, cả hai chúng tôi đều vụng về, cậu ấy cứ hôn một cái rồi lại dừng lại nghỉ ngơi, sau đó mới tiếp tục.....................

Cho đến khi hết một phút.

Tất cả kết thúc.

Tôi vội lật người, ngại ngùng không dám nhìn cậu ấy, còn cậu ấy thì nhanh chóng trèo xuống giường, đi thẳng vào nhà vệ sinh.

Hình như, cậu ấy lại vào đó để nôn rồi.

Ngày đầu tiên, chúng tôi vẫn còn rất lúng túng.

Ngày thứ hai, ngày thứ ba..................

Đến ngày thứ tư, rồi gần hai tháng trôi qua, cậu ấy vẫn không học được cách hôn, thỉnh thoảng lại chạy vào nhà vệ sinh.

Không còn cách nào khác, tôi không thể trơ mắt đứng nhìn mãi được, đành phải tăng thời gian, từ một phút mỗi ngày lên thành mười phút, nhưng hiệu quả vẫn rất ít.

Mục tiêu cậu ấy đặt ra là có thể hôn kiểu Pháp với người khác hơn mười phút, không được gián đoạn giữa chừng.

Nhưng mỗi lần sắp đạt được mục tiêu, cậu ấy lại không chịu nổi, phải chạy vào nhà vệ sinh trước..................

Có vẻ như việc hôn không giống như nắm tay thông thường, đòi hỏi tôi phải dành nhiều tâm sức và thời gian hơn để chữa căn "b/ệnh" này của cậu ấy.

Hôm đó, khi đi ngang bàn làm việc của Hoắc Ôn Cận, tôi thấy một chiếc ví rơi dưới đất.

Tôi thuận tay nhặt lên.

Chiếc ví mở ra, lộ ra một tấm ảnh nhỏ được kẹp bên trong.

Trong ảnh rõ ràng là bóng lưng một chàng trai, dù không nhìn rõ mặt nhưng tôi thấy bộ quần áo người này mặc rất quen thuộc, trên đó còn có một vết dầu................

Tôi nhận ra ngay, đây là đồ thể thao của Lục Thương Dạ, một mẫu đã tuyệt bản của nhãn hiệu nào đó.

Vết dầu này hình trái tim này là do tôi lỡ tay đổ vào.

Hồi cấp ba, Lục Thương Dạ về nước chơi, chỉ mặc vài lần rồi bỏ.

Tấm ảnh này được cất trong ví của Hoắc Ôn Cận.....................

Chắc là quý giá với cậu ấy lắm.

Tôi không khỏi nảy ra suy đoán, phải chăng Hoắc Ôn Cận thích Lục Thương Dạ?

Càng nghĩ tôi càng thấy mọi dấu hiệu trong quá khứ đều chỉ ra điều này.

Hóa ra, cậu ấy tìm tôi làm đối tượng luyện tập là vì tôi giống Lục Thương Dạ như đúc, nên cậu ấy coi tôi là người thay thế.

Lục Thương Dạ là công, cậu ấy là thụ.

Xem ra hai người họ xứng đôi vừa lứa thật.

Chẳng hiểu sao, dù giữa chúng tôi chỉ là giao dịch tiền bạc, nhưng tim tôi lại se thắt một nỗi chua xót.

Đến tối, khi Hoắc Ôn Cận định hôn tôi, tôi bỗng vô thức đưa tay chặn giữa đôi môi chúng tôi.

Ánh mắt Hoắc Ôn Cận thoáng chút nghi hoặc, cậu ấy nhẹ giọng hỏi: "Sao thế?"

"Tôi hơi khó chịu, bị nhiệt miệng, hôm nay không luyện tập nữa nhé."

"Ừ."

Tôi nhắm nghiền mắt, không dám nhìn vào mắt cậu ấy.

Nhưng dù vậy, tim tôi vẫn như có đống lửa đang ch/áy, bực bội khó chịu vô cùng.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, cạnh giường tôi có một hộp th/uốc xươ/ng bồ.

Không cần nghĩ nhiều, tôi biết ngay ai là người để lại.

Lòng tôi chợt ấm áp, nhưng khi dòng nước ấm qua đi, chỉ còn lại vị đắng ngắt.

Tâm trạng tôi sa sút mấy ngày liền.

Sự thay đổi trong lòng tôi thật kỳ lạ.

Ban đầu tôi không hiểu, nhưng sau mấy ngày suy nghĩ, tôi đã nhận ra nguyên do.

Tôi đã yêu Hoắc Ôn Cận mất rồi.

Lúc mới khai giảng, tôi chỉ có chút cảm tình với anh, nên dễ dàng dập tắt ngọn lửa nhỏ ấy.

Nhưng giờ đây, tôi đã hoàn toàn chìm đắm vào anh mất rồi.

Vì thế tôi sẽ gh/en, sẽ bận tâm anh thực sự thích ai.

Nhưng anh cũng là bot mà.

Quan trọng hơn, người anh thích là Lục Thương Dạ, không phải tôi.

Một tuần sau.

Hôm đó, sau nụ hôn, tôi thở hổ/n h/ển.

Ánh mắt anh dừng lại trên ng/ực tôi: "Cậu có nghe thấy tiếng gì không?"

Tôi ngơ ngác nhìn anh: "Tiếng gì?"

Khóe miệng anh nhếch lên đầy ẩn ý: "Tôi nghe thấy................... tiếng thỏ."

"Hả! Đâu vậy!"

Anh chấm nhẹ ngón tay vào ng/ực tôi: "Ở đây này."

Rồi tiếp tục nói: "Tim cậu đ/ập nhanh quá, đến tôi còn nghe rõ. Ngại à?"

Tôi chột dạ, không lẽ anh đã nhìn ra tôi thích anh rồi?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm