Giản Thần là bạn trai cũ của tôi.
Là kiểu sói con nhỏ tuổi hơn, vừa dữ vừa mãnh liệt, khiến người ta mê đến phát nghiện.
Nhưng đúng lúc tôi tốt nghiệp năm tư đại học, cậu ấy lại đề nghị chia tay với tôi.
Tôi còn chưa kịp hoàn h/ồn, người đã biến mất.
Tôi tìm cậu ấy suốt ba năm.
Gặp lại lần nữa, cậu ấy đang ở khu chợ đêm hot nhất thành phố Lâm, thoăn thoắt đảo chảo trước quầy hàng.
Nhìn thấy tôi, ánh mắt cậu ấy chỉ thoáng d/ao động một chút, rồi lập tức bình tĩnh như thường: “Ăn bánh xào hay mì xào?”
“Tôi muốn ông chủ, có b/án không?”