Chuyện xảy ra sau đó.

Tôi hoàn toàn không nhớ gì cả.

Tôi ngất đi trong vòng tay Giang Dư Trì.

Khi tỉnh lại đã là sáng ngày hôm sau.

Tôi nhìn trân trối vào trần nhà xa lạ.

Trên má truyền đến cảm giác ấm nóng.

"Vợ ơi, cuối cùng em cũng hạ sốt rồi."

Tôi quay đầu lại.

Thần trí mơ màng nhìn người đang thân mật ôm trọn mình vào lòng.

"Giang Dư Trì... sao anh vẫn còn ở đây?"

Sắc mặt Giang Dư Trì bỗng chốc thay đổi.

Hàng mi anh ấy khẽ r/un r/ẩy.

Nhìn như sắp đỏ hoe đến nơi.

"Chuyện xảy ra tối qua, chẳng lẽ em không nhớ gì sao?"

"Em nhớ..."

Chính vì nhớ, nên mới không dám tin.

Tại sao Giang Dư Trì... lại không hề chán gh/ét tôi.

Đôi khi ngay cả bản thân tôi còn chán gh/ét chính mình.

Giang Dư Trì dường như nhìn thấu tâm tư của tôi.

Anh ấy nâng mặt tôi lên, dịu dàng hôn nhẹ.

"Bảo bối, em là người anh yêu."

"Anh đối với em chỉ có sự xót xa."

"Giống như em cũng chưa bao giờ chán gh/ét anh vậy."

Tôi chầm chậm chớp mắt.

"Nhưng mà..."

Giang Dư Trì chặn lời tôi.

"Nhưng mà tối qua lúc thay quần áo cho em, anh đã nhìn thấy hết rồi."

"Vợ ơi, em đẹp quá, anh sẽ không bao giờ yêu thêm ai khác nữa."

"Chẳng lẽ em muốn bỏ rơi anh, không muốn chịu trách nhiệm với anh sao?"

Nghe vậy, mặt tôi đỏ bừng.

"Anh, anh im miệng đi..."

Giang Dư Trì vùi mặt vào ngựk tôi.

Ngẩng đầu dùng đôi mắt ướt át nhìn tôi.

"Vợ ơi, sao em có được anh rồi lại không trân trọng anh nữa?"

"Trước đây em chưa bao giờ dùng giọng điệu này để gắt gỏng với anh."

Dù biết chú cún nhỏ hư hỏng này đang diễn kịch.

Tôi vẫn áy náy xoa đầu anh ấy.

"Xin lỗi nhé, em không cố ý đâu."

"Đừng buồn mà."

Giang Dư Trì được đà lấn tới.

Tủi thân nói: "Phải được vợ hôn mới hết buồn được."

Tôi hôn lên mặt anh ấy một cái.

Giang Dư Trì nghiêng đầu.

"Bên này nữa."

Tôi mỉm cười hôn nốt bên còn lại.

Giang Dư Trì ôm ch/ặt tôi làm nũng.

"Vợ ơi, sao em lại tốt như vậy, anh yêu em nhiều lắm."

Tôi hổ thẹn nói: "Em không tốt, xin lỗi vì đã lừa anh ngay từ đầu."

Giang Dư Trì hôn lên môi tôi.

"Không cần xin lỗi."

"Cảm ơn em vì chỉ muốn lừa mình anh thôi."

(Hoàn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Yêu Nhầm

Chương 14
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thích con trai. Trớ trêu thay, người đó lại là Hứa Tri Viễn, con trai của cấp trên của bố tôi. Chỉ có thể âm thầm nhìn, không dám thổ lộ. Hồi đó, ngày nào tôi cũng bám lấy em trai hắn là Hứa Tri Dã. Ngủ chung một giường, mặc chung một chiếc quần. Ngay cả chuyện tôi là con riêng, cậu ấy cũng biết rõ. Năm đầu tiên đi làm, Hứa Tri Dã hỏi tôi có người mình thích chưa. Tôi không kìm được, bèn nói thật. Cậu ấy im lặng rất lâu, lon nước trong tay bị cậu ấy siết chặt đến mức méo mó. Tôi vội vàng giải thích: "Tớ biết thân phận của mình, sẽ không mơ tưởng trèo cao đâu." "Với lại, nếu bố tớ biết, chắc chắn sẽ đánh chết tớ." Kết quả, cậu ấy vừa quay đầu đã đi nói với bố tôi ngay lập tức.
272
2 Ngáy ngủ Chương 12
3 Đào Hoa Sát Chương 14
4 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
5 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
6 Mèo của anh Chương 15
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm

Sau Khi Sống Lại, Cả Nhà Phát Điên Khi Nghe Tiếng Lòng Của Tôi

117
Khi Quý Tư Hàm tỉnh dậy sau một vụ tai nạn xe ở kiếp trước, cô được biết rằng mình không phải là con gái ruột của Quý gia. Để ở lại gia đình này, cô đã hy sinh tất cả, kể cả mạng sống của mình. Cuối cùng, cô mới nhận ra rằng mọi thứ chỉ là một âm mưu. Cô bất lực nhìn mẹ, cậu, ông bà và anh trai mình bị người cha độc ác như quỷ dữ hại chết, nhưng lại không thể làm gì được. Sau khi sống lại, Quý Tư Hàm thề rằng sẽ không bao giờ cho phép bi kịch kiếp trước lặp lại nữa. Cô không biết rằng sau khi cô tái sinh, các thành viên trong gia đình cô, ngoại trừ cha cô, thực sự có thể nghe thấy tiếng lòng của cô. Thế là âm mưu của gã cha cặn bã bị đập tan, anh trai tội nghiệp được giải cứu, còn kẻ giả mạo bị đuổi ra khỏi nhà. Quý Tư Hàm thở phào nhẹ nhõm, lại bất ngờ bị ai đó ôm vào lòng. Ánh mắt người đàn ông dịu dàng, lưu luyến, cúi đầu nhìn cô trìu mến, giọng nói trầm thấp gợi cảm: “Vậy nên, bây giờ có phải là lúc tính toán nợ nần, những điều em đã hứa với anh ở kiếp trước khi nào mới thực hiện?” Trái tim của Quý Tư Hàm lạc nhịp, chủ động vòng tay qua cổ anh. “Vậy hãy trả trước một chút lãi suất, Kỷ tiên sinh.”
Báo thù
Hiện đại
Ngôn Tình
10.26 K