Hệ thống nói lời thoại của tôi quá "trẻ trâu".

Tôi tặc lưỡi: "Có "trẻ trâu" bằng lời thoại của tên b/ệnh kiều b/iến th/ái trong sách không?"

Hệ thống lắc đầu lia lịa.

Sau khi dễ dàng c/ứu được Cố Thời Diễn, tôi biết được nguyên nhân của sự việc.

Thì ra là đám con cháu nhà quyền quý này vì tra/nh gi/ành sự sủng ái, nhìn không thuận mắt Cố Thời Diễn cứ luôn nổi bật.

Bọn họ bèn ki/ếm đại một cái cớ.

Nhà họ Cố có bảy đứa con, năm đứa là cùng cha khác mẹ.

Nhưng hễ đã bước vào cái sân này thì đều phải gọi mẹ của người anh cả kia là mẹ.

Chỉ có mỗi đứa nhỏ nhất là Cố Thời Diễn là không chịu.

Thế là, người anh cả kia dẫn đầu, kéo theo mấy đứa em trai phía dưới cùng nhau "dạy dỗ" anh ta.

Không cho anh ta ăn cơm cùng mâm, tan học phải làm hết việc nhà xong lại bị đ á/n h cho một trận.

Lúc này Cố Thời Diễn vừa mới về nhà họ Cố, bố anh ta không coi trọng anh ta nên chỉ nhắm mắt làm ngơ.

Chỉ dặn dò: "Đừng có đ á/n h ch*t là được."

Thật nực cười.

Mở cửa ra là gia tộc trăm năm được người người kính ngưỡng, đóng cửa lại là lũ ph/ong kiến c ổ h/ủ m ục n/át.

"Không ngờ anh nhìn bên ngoài hào nhoáng như vậy, hóa ra hoàn cảnh lúc nhỏ cũng chẳng khác gì tôi!"

Tôi tiện tay m/ua một túi quýt, ném cho Cố Thời Diễn một quả.

Mặt thằng nhóc này đen như đáy nồi, lúc nhỏ đã là một tên mặt đơ rồi.

"Rốt cuộc anh là ai? Tôi không cần đồ của anh."

Nhớ đến "chiến tích" k/ỳ th/ị đ/ồng tí/nh của anh ta sau này, tôi buột miệng nói: "Là vợ của anh."

Cố Thời Diễn nhỏ bé dừng bước, sắc mặt sa sầm lại, cuối cùng lộ ra một biểu cảm khó tả.

Giống như vừa ăn phải phân vậy.

Tôi thật sự nhịn không được, ôm b/ụng cười ngặt nghẽo.

Biết anh ta k/ỳ th/ị đ/ồng t/ính như vậy, kiếp trước tôi đã chọc gh/ê anh ta thế này sớm hơn rồi.

Dù sao thì, tôi xưa nay vốn chẳng biết x/ấu hổ là gì, không từ th/ủ đo/ạn để đạt được mục đích.

Cười đến mức b/ụng đ/a u, tôi lại cúi người ghé sát vào tai anh ta.

"Chồng ơi ~ thích vợ tương lai của anh không nào?”

"Chồng ơi, nói gì đi chứ!"

"..."

Lần này tôi đã thành công khiến cho Cố Thời Diễn nhỏ bé phát s/ợ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vợ tặng mẹ tôi thẻ mua sắm giả, tôi ly hôn cô ấy

Chương 9
Khi nhận được điện thoại từ khoa cấp cứu của bệnh viện trung tâm thành phố, tôi đang họp ở công ty. “Anh có phải là người nhà của Lưu Nam không? Bệnh nhân hiện đang ở bệnh viện, anh đến đây ngay lập tức!” Khi đến bệnh viện, mẹ tôi cố nặn ra một nụ cười gượng gạo: “Không sao đâu, không sao đâu, bác sĩ bảo chỉ là viêm dạ dày cấp tính thôi, truyền xong chai nước này là hết đau ấy mà.” Cô y tá đang thay thuốc ở bên cạnh nghe không nổi nữa, lạnh lùng đưa tờ hóa đơn thanh toán cho tôi: “Anh làm con kiểu gì vậy? Để một người già như thế này đi làm thuê rửa bát trong bếp nhà hàng.” “Ông chủ nói vì bà ấy muốn tranh thủ thời gian về nấu cơm tối cho các anh, nên bữa trưa còn chẳng kịp ăn miếng nào.” “Bị bỏ đói lâu ngày như vậy, dạ dày bằng sắt cũng không chịu nổi đâu.” “Đi làm thuê?” Nhìn đôi bàn tay đầy vết thương của bà, giọng tôi run lên: “Mẹ, chẳng phải con đã bảo Mộng Dao đưa cho mẹ một chiếc thẻ mua sắm siêu thị hạn mức hai mươi nghìn tệ rồi sao?” “Tại sao mẹ lại phải đi rửa bát ở quán ăn?” Mẹ tôi cẩn thận lấy từ trong túi áo ra một tấm thẻ đưa cho tôi.
Tình cảm
0