Người Gác Đêm Trong Tuyết

Chương 15

18/03/2026 00:34

“Chị Phùng ơi!! Chị đang ở đâu thế!!”

Vương Tu Đức khoác hờ chiếc áo bông, bước những bước chân nhẹ nhàng thư thái, chậm rãi tiến về hướng hầm chứa đồ.

Không có tiếng ai đáp lời.

Trên nền tuyết cạnh bức tường bao, lù lù hiện ra một cái miệng hố đen ngòm.

Vương Tu Đức có chút khó chịu, lúc mẹ tôi mở nắp hầm lên, đã vô tình che khuất mất chiếc camera giấu trong bức tường.

Nhưng không sao, vô số vết chân in lộn xộn quanh miệng hầm, đủ để chứng minh rằng mẹ tôi đã men theo thang dây trèo xuống dưới hầm rồi.

Chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng đó, Vương Tu Đức lại không kiềm chế được nụ cười nhếch mép tàn đ/ộc.

Căn hầm này, được đào thẳng đứng sâu hoắm xuống đất, đáy hầm cách mặt đất hơn năm mét, không một ai có thể dùng tay không trèo lên được.

Cách duy nhất để đi vào hầm, là một chiếc thang dây có thể tháo rời.

Vài tiếng đồng hồ trước, khi nói dối mẹ tôi ra ngoài m/ua thức ăn, Vương Tu Đức đã tạt qua căn hầm, giăng sẵn vài cái bẫy.

Gã bôi dầu bôi trơn trơn tuột lên bậc thang dây rồi lại đặt hai chiếc bẫy thú to đùng ngay dưới chân thang.

Chỉ cần mẹ tôi bước vào hầm, chắc chắn sẽ phải bám vào thang dây trèo xuống.

Và rồi, bà sẽ trượt chân ngã nhào, bị bẫy thú kẹp nát chân, ngoan ngoãn để mặc cho gã làm thịt.

Rất nhanh, Vương Tu Đức đã đi đến bên cạnh miệng hầm, cất cao giọng gọi:

“Chị Phùng ơi! Chị có ở dưới đó không?”

Vẫn im lìm không có tiếng đáp lời.

Vương Tu Đức đi vòng quanh miệng hầm một vòng, cẩn thận quan sát động tĩnh bên dưới.

Trong tay gã, vẫn nắm ch/ặt thanh thép sắc lẹm kia.

Vương Tu Đức hiểu rất rõ, chỉ cần trong tay có vũ khí, với sức vóc lực lưỡng của mình, gã tuyệt đối không ngán bất kỳ đò/n đ/á/nh lén nào.

Nhưng trong lòng gã lại đầy rẫy sự hoài nghi.

Dưới hầm, tại sao lại không có một tiếng động nào phát ra?

Lẽ nào, Phùng Hà đã từ bỏ ý định b/áo th/ù cho Phùng Nhược Tuyết và đã nhân cơ hội bỏ trốn ngay trong đêm rồi sao?

Đi đến vòng thứ hai, Vương Tu Đức mừng rỡ phát hiện ra, trong một góc hầm, có thứ gì đó đang phát sáng.

Là... ánh đèn flash của điện thoại!

Vương Tu Đức triệt để trút bỏ sự đề phòng, ngồi xổm ngay miệng hầm, gào vọng xuống dưới:

“Phùng Hà! Đau thì cứ gào thét lên đi chứ! Can cớ gì phải cắn răng chịu đựng không phát ra tiếng nào?

“Tiếng gào thét thảm thiết của con gái bà nghe bắt tai cực kỳ luôn! Bà là mẹ nó, chắc hẳn cũng phải rên rỉ hay ho không kém đâu nhỉ!

“Bà cứ yên tâm! Tôi sẽ biến hai mẹ con bà, thành một kiệt tác nghệ thuật đ/ộc nhất vô nhị trên thế giới này! Để cho các người...”

“Bốp!”

Một luồng gió rít x/é gió từ phía sau lao tới, giáng một cú trời giáng vào gáy Vương Tu Đức.

Mắt gã tối sầm lại, cả người mất thăng bằng, lộn nhào cắm đầu cắm cổ rơi tọt xuống dưới hầm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm