}Khi Triệu Kim Long trở về, liền thấy em trai đang chọn cho Quý Tư Ngữ cười vui, không khí giữa hai người so với lúc trước thân mật hơn rất nhiều.

“Tư Ngữ." Triệu Kim Long từ sau lưng ôm vai em trai, chào hỏi Quý Tư Ngữ.

"Hai người đang nói chuyện gì vậy?”

Quý Tư Ngữ cười híp mắt hồi đáp: "Chúng tớ đang nói chuyện x/ấu hổ khi còn bé của cậu. Nghe nói hồi tiểu học cậu thay răng, miệng chảy m/áu cho rằng mình sắp ch*t, còn đào một cái hố trong sân chuẩn bị nhảy vào."

Triệu Kim Vũ cười ha ha.

Triệu Kim Long sờ sờ mũi, có chút ngượng ngùng: "Khi đó chưa hiểu chuyện...”

“Tớ cảm thấy rất đáng yêu."

Quý Tư Ngữ nghiêng đầu, giọng chân thành: "Ai khi còn bé không có mấy chuyện x/ấu hổ chứ? Cũng may bây giờ chúng ta đều trưởng thành rồi.”

Lời nói của Quý Tư Ngữ làm cho hảo cảm của Triệu Kim Long đối với cô ta tăng lên.

“Đúng rồi, Trương Tử Khiêm và Trương Tử Hoành đâu? Sao không thấy họ?" Quý Tư Ngữ nhìn ra xa, không thấy bóng dáng hai người.

Đây là hai lốp dự phòng khác của Quý Tư Ngữ, cũng là hai anh em.

“À, vốn là chúng tớ đi cùng nhau, nhưng không hiểu sao Trương Tử Khiêm lại đi m/ua đồ. Hại tớ còn phải ở chỗ này chờ." Triệu Kim Long âm thầm bôi th/uốc mắt cho Trương Tử Khiêm.

“À, tớ biết rồi. Là tớ nhờ cậu ấy m/ua đồ giúp. Buổi tối, tớ đi tìm Tư Hàm, chưa ăn tối, đã nhờ cậu ấy m/ua giúp một phần cơm lươn.” Quý Tư Ngữ giả vờ không hiểu ý của Triệu Kim Long, giải thích cho Trương Tử Khiêm.

Nghe Quý Tư Ngữ chưa ăn cơm, Triệu Kim Vũ có chút lo lắng.

“Tư Ngữ, cậu chưa ăn cơm tối? Sao có thể được, sức khỏe cậu vốn không tốt. Chúng ta đi ăn chút gì rồi quay lại.”

Triệu Kim Long lấy từ trên người ra mấy miếng chocolate: "Tư Ngữ, cậu ăn đỡ chocolate trước đi, tớ đi m/ua chút đồ về cho cậu.”

“Không cần đâu."

Quý Tư Ngữ ngăn cản: "Trương Tử Khiêm chắc sắp tới rồi, không cần làm phiền hai người đâu.”

Quý Tư Ngữ nhìn chung quanh, bóng dáng Trương Tử Khiêm và Trương Tử Hoành xuất hiện trước mắt: "Cậu ấy đến rồi. Trương Tử Khiêm!" Cô ta cao giọng hô.

Trương Tử Khiêm nghe tiếng quay đầu, thấy Quý Tư Ngữ vẫy tay hai mắt sáng ngời, bước chân chạy tới trước mặt họ.

Trong tay cậu ta cầm hộp cơm: "Tư Ngữ. Đây là cơm lươn, bây giờ vẫn còn nóng, mau ăn đi. Dạ dày cậu không tốt, tớ còn m/ua một chén canh gạo, uống chút nước ấm trước.”

Hộp cơm vừa tới gần, Quý Tư Ngữ liền ngửi thấy mùi lươn nướng. Dạ dày trống trải đang kháng nghị, cô ta khẩn cấp tìm một chỗ ngồi xuống, mở ra đóng gói hộp.

Mùi gạo, mùi thức ăn và mùi cá nướng phả vào mặt, Quý Tư Ngữ cảm giác được nước bọt trong miệng đang đi/ên cuồ/ng tiết ra.

Bên cạnh hộp đựng nước gạo, cầm trong tay vẫn còn hơi nóng.

Cầm lấy ống hút hút một hơi, nước gạo vị tinh khiết thơm ngon, mang theo vị ngọt nhàn nhạt, làm ấm toàn bộ túi dạ dày.

“Mùi vị thế nào?" Trương Tử Khiêm dịu dàng hỏi.

“Tốt lắm, cám ơn cậu, Tử Khiêm." Quý Tư Ngữ nói cám ơn, gắp một đũa lươn vào miệng.

Cô ta có chút xoi mói nghĩ thầm, vì đang đói bụng, bằng không cô ta sẽ không ăn loại lươn đông lạnh này đâu.

“Vậy tốt rồi. Đây là nhà hàng nổi tiếng nhất Hải Thành. Tớ còn lo không hợp khẩu vị của cậu." Trương Tử Khiêm cười cười.

“Sẽ không thế đâu."

Quý Tư Ngữ cho dù trong lòng có gh/ét, cũng sẽ không biểu hiện ra ngoài: "Tớ không kén ăn, rất dễ nuôi."

Nói xong, cô còn dí dỏm trừng mắt nhìn: "Huống chi là Tử Khiêm tự mình m/ua, đừng nói mùi vị rất ngon, cho dù rất khó ăn thì tớ cũng sẽ ăn.”

Lời này có chút m/ập mờ, Trương Tử Khiêm có chút vui vẻ, những người khác sắc mặt liền khó coi.

Qua loa ăn một ít Iót bụng, sau khi hết đói, Quý Tư Ngữ liền buông đũa xuống.

“Tớ ăn xong rồi. Làm phiền hai người ở đây chờ tớ, thật ngại quá." Hai gò má cô ta đỏ ửng, trong mắt lưu động sóng nhẹ.

Những người khác đều nhìn thẳng, vội vàng nói không sao.

"Tư Ngữ hẳn là đi tìm Quý Tư Hàm?" Triệu Kim Long dường như nhớ tới lời Quý Tư Ngữ vừa nói, trong lòng vô cùng bất mãn: "Làm em gái, cũng không mời cậu ăn chút gì sao?"

Quý Tư Ngữ cụp mắt, trên mặt có chút đ/au thương, tâm tình sa sút: "Tớ và em gái có chút hiểu lầm, tâm tình em ấy không tốt cũng là bình thường.”

"Cho dù có hiểu lầm cũng không thể đối xử với cậu như vậy, thân thể cậu không tốt, sao có thể không ăn cơm được chứ?"

"Đều là việc nhỏ mà."

Quý Tư Ngữ vỗ vỗ Trương Tử Hoành trấn an: "Chúng ta không nói những chuyện không vui kia nữa, diễu hành hoa đăng sắp bắt đầu rồi, chúng ta mau vào xem đi."

Mấy người đành phải đ/è xuống sự bất mãn đối với Quý Tư Hàm, theo dòng người vào triển lãm.

Lúc này bóng đêm càng gần, đèn đường đã sáng lên, toàn bộ triển lãm đều đèn đuốc sáng trưng. Khoảng 7:30, cùng với tiếng nhạc và tiếng reo hò, cuộc diễu hành chính thức bắt đầu.

Nam sinh nhiều chính là tốt, vì Quý Tư Ngữ cư/ớp được một vị trí tốt, có thể xem biểu diễn ở khoảng cách gần nhất.

Biểu diễn của đoàn nghệ thuật các quốc gia tụ tập vô cùng đặc sắc, ngay cả Quý Tư Ngữ vốn không có hứng thú với diễu hành hoa đăng cũng nhịn không được đắm chìm vào, cùng đám người vui cười.

Ngay khi đoàn nghệ thuật biểu diễn quốc gia xuất hiện, "Hát sơn ca" quen thuộc vang vọng bên tai, bầu không khí trong nháy mắt đạt đến đỉnh cao.

Ngay cả Quý Tư Ngữ cũng không nhịn được cảm xúc dâng trào.

Nhưng một giây sau, khuôn mặt tươi cười của cô ta liền cứng đờ.

Cô nhìn thấy một người quen, cũng là người cô đợi ở khách sạn cả buổi chiều cũng không đợi được - Quý Tư Hàm.

Bên cạnh Quý Tư Hàm còn có một người, chính là người đàn ông Quý Tư Ngữ luôn tưởng nhớ kia, giáo viên dạy kèm của Quý Tư Hàm.

Nhờ ánh đèn sáng trưng, lần này Quý Tư Ngữ thấy rõ ràng, cũng thấy rõ tình cảm giữa Quý Tư Hàm và người đàn ông ấy.

Khóe miệng cô ta căng thẳng, sự gh/en tị trong lòng giống như sóng biển, cuồn cuộn dâng cao.

Ngay khi Quý Tư Hàm bị diễn viên đẩy vào trong lòng người đàn ông kia, sóng biển gh/en tị vọt tới điểm cao nhất, Quý Tư Ngữ cắn nát th!t mềm trong miệng, mùi m/áu tanh lan ra.

Hình ảnh Quý Tư Hàm và người đàn ông ôm nhau rất đẹp, trong lòng Quý Tư Ngữ gh/en gh/ét rất nhiều.

Tại sao?

Tại sao?

Có cùng một người cha, vì sao Quý Tư Hàm từ nhỏ ở Quý gia muốn cái gì có cái đó, mà cô chỉ là một đứa con riêng, ngay cả trong hồ sơ cũng không rõ cha là ai?

Vì sao Quý Tư Hàm sức khỏe tốt, mà mỗi năm cô đều phải nhập viện vài lần?

Nghĩ hết mọi biện pháp có được thân phận, vì sao Đường gia vẫn coi Quý Tư Hàm là hòn ngọc quý trên tay, ngay cả đi du lịch cũng có thể xa xỉ như vậy, mà cô ta trở thành nhị tiểu thư Quý gia, nhưng Đường gia lại không thừa nhận, ngay cả tiền tiêu vặt cũng ít ỏi?

Đến người đàn ông kia, thích Quý Tư Hàm thì cũng thôi đi, lại không ngờ là người rất có tiền.

Dựa vào cái gì Quý Tư Hàm giống như là con cưng của thiên đạo cái gì cũng có, mà cô lại cái gì cũng không có?

Dựa vào cái gì!

Cô nhất định phải cho Quý Tư Hàm biết, rốt cuộc ai mới là người chiến thắng thật sự!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
21.23 K
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
4 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
7 Alpha hỗn loạn Chương 13
9 An Lan Năm Tháng Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm