18.

Tôi cho rằng đó chỉ là một nốt nhạc đệm trong cuộc đời tôi.

Sau khi trôi qua thì tôi cũng quên mất.

Rất lâu sau đó, tôi cũng không gặp lại Ôn Tầm.

Nhưng bây giờ nghe Ôn Tầm kể thêm, tôi mới biết tại sao bọn chúng lại gọi hắn là người đi/ên.

Sau khi mấy đứa nhóc kia bị tôi đuổi đi, Ôn Tầm cũng bị đưa về nhà.

Ba của Ôn Tầm qu/a đ/ời trong một t/ai n/ạn giao thông năm hắn năm tuổi, mẹ hắn đ/au lòng muốn ch*t, cuối cùng phát đi/ên, vẫn luôn chữa trị ở bệ/nh viện t/âm th/ần.

Nhà họ Ôn rất nhiều con cháu, cho nên Ôn Tầm không hề được cưng chiều.

Bình thường cũng để mặc hắn sống trong bệ/nh viện.

Ngày đó hắn được đón về cũng chỉ vì đến sinh nhật của ông nội.

Nhưng sau đêm đó, hắn đã bỏ sâu và chuột vào trong chăn của mấy đứa trẻ kia.

Khiến cho bọn chúng sợ đến mức lên cơn sốt, phải nhập viện.

Sau khi chuyện này bị tra ra, người nhà họ Ôn cảm thấy Ôn Tầm là một tên quái vật, lại ném hắn về lại bệ/nh viện t/âm th/ần.

Hắn ở chung một chỗ với một đám người đi/ên.

Có lúc còn bị đút cho một số loại th/uốc kỳ quái, mất đi nhận thức nên hắn tự cho mình một đ/ao, tựa như chỉ có như vậy, mới có thể chứng minh rằng hắn còn sống.

Bởi vì đ/au, cho nên nhớ rất rõ.

Hắn nói, việc hắn làm thường xuyên nhất vào lúc ấy, chính là nằm bên cửa sổ nhìn tôi.

Phòng bệ/nh của mẹ tôi nằm đối diện phòng bệ/nh của hắn.

Khoảng cách giữa hai toà nhà rất gần.

Khi còn sống ba hắn rất thích sưu tầm máy ảnh, sau khi qu/a đ/ời thì để lại cho hắn.

Hắn không biết chụp gì, nên đã chụp tôi.

Trong thế giới của tôi có biết bao nhiêu người, biết bao nhiêu câu chuyện.

Nhưng trong thế giới của hắn, chỉ có một mình tôi.

Mới đầu hắn chỉ tò mò về tôi, nhưng sự tò mò đó, sau nhiều năm bầu bạn, dần trở thành thích.

Hắn biết tôi là một người mềm lòng.

Nếu như trông hắn rất đáng thương, nhất định tôi sẽ đưa hắn về nhà.

Cho nên sau khi đã chuẩn bị kỹ, hắn đã xuất hiện trước mặt tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Pháo hôi bị ghét bỏ cũng có hào quang nhân vật chính

Chương 20
Tôi là một thiếu gia giả kiêu căng, sau khi chân thiếu gia được tìm về, tôi quyết định cho cậu ta chút “màu sắc” xem. Kết quả giây sau đã bị lưu đày sang dị giới, còn bị trói buộc với một hệ thống “thức tỉnh pháo hôi”. Hóa ra tôi là kiểu pháo hôi bị vạn người ghét, nếu chọc vào thiên mệnh chi tử thì sẽ chết rất thảm. Để sống sót, tôi làm thuê ở dị giới rất lâu, vất vả lắm mới có thể thăng chức tăng lương. Thì hệ thống lại thông báo tôi phải quay về dọn dẹp đống hỗn độn. Lần này tôi quyết định tránh xa gia đình gốc của mình. Có tiền cũng phải có mạng mà tiêu chứ, tôi nhanh tay thu dọn hành lý rồi chuồn mất. Nhưng bọn họ hình như có vấn đề gì đó, vừa bảo tôi cút, lại vừa cầu tôi quay về. Ngay cả vị hôn phu từng nói thà cưới chó cũng không cưới tôi cũng phát điên rồi. Điên cuồng quấn lấy tôi đòi danh phận: “Bé con, sao em không để ý đến anh? Anh chẳng phải là cún con em yêu nhất sao?” “Bảo bối, nếu không thì anh gả cho em cũng được mà, (^▽^)~”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
30