Trở về khách sạn, tôi nhìn tin nhắn trên điện thoại, chìm vào suy tư.

“Em biết người vừa nãy là ai rồi.”

Tôi thở dài, đưa điện thoại cho Sơ Trạch Nam, màn hình hiện lên một tràng dài tin nhắn Trần Vũ Hạo vừa gửi, từng chữ từng câu đều chất vấn tôi sao lại chọn tìm kim chủ đổi tài nguyên, sao có thể lăng loàn đến vậy.

Trong đó: ‘Em nói xem, em không nhịn được một chút để đến khách sạn rồi hôn sau được à?’

Tôi véo má Sơ Trạch Nam, khuôn mặt điển trai sắp bị tôi kéo thành cái bánh.

Tiếng thông báo tin nhắn vẫn không ngừng vang lên, Sơ Trạch Nam nhanh nhẹn kéo người đó vào danh sách đen, thế giới yên tĩnh trở lại.

“Bạn trai cũ rồi còn giữ liên lạc làm gì, để Tết làm mồi nhậu à?”

Sơ Trạch Nam nắm lấy cái tay nghịch ngợm của tôi, vén áo trong của mình nhét tay tôi vào sưởi ấm, tôi nhân cơ hội sờ luôn cơ bụng.

“Chẳng phải là do chia tay quá nhanh không kịp xóa sao, hơn nữa anh ta là bạn trai cũ gì chứ, nụ hôn đầu của em đều đang chờ anh mà.”

Tay tôi ngày càng táo tợn, nghịch ngợm thành thạo, sau đó bị Sơ Trạch Nam dùng một tay ghì ch/ặt.

Anh ấy cảnh cáo lườm tôi một cái.

“Ồ? Không cho sờ à, vô tâm, ai chứ em từ xa xôi chạy đến tìm anh đấy.”

Tôi nói với giọng điệu phóng đại xong, đứng dậy đ/è anh ấy xuống ghế sofa rồi ngồi lên.

Trong mắt anh ấy có thứ ánh sáng nguy hiểm loé lên, tôi vô tư sờ mó bừa bãi, cuối cùng bị anh ấy vác lên rồi ném xuống giường.

Sơ Trạch Nam tắt đèn, trong phòng ngủ tối om chỉ còn tiếng hôn chụt chụt.

Tình cảm như có lối thoát, bất chấp tất cả tuôn trào theo những hành động hoang dại.

Hai trái tim càng lúc càng gần nhau như muốn hòa làm một.

Ngoài cửa sổ, không biết ai hô lên: “Mau nhìn đi, tuyết rơi kìa!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm