Nhật Ký Xác Sống

Chương 09

07/09/2025 10:40

May mắn thay, chỉ mười giây sau tôi đã thấy bóng dáng đội c/ứu hộ.

Tôi dừng lại chỗ khuất, lau khô nước mắt rồi bước ra.

Vương Tuyết ngạc nhiên: "Sao cậu lại ở đây?"

Tôi chưa kịp trả lời, thì Lục Cần đã xuất hiện.

Hắn càng kinh ngạc:

"Em?"

Tôi chạy tới, ghé sát tai hắn, giọng hốt hoảng:

"Nguy hiểm rồi! Mọi người phải lập tức quay về."

Ánh mắt hắn nghiêm túc hơn bao giờ hết.

Tôi còn chưa nghĩ xong sẽ thuyết phục thế nào, hắn đã lập tức hạ lệnh:

"Tất cả, quay về theo đường cũ!"

Có vài người trong đội không hiểu, ngập ngừng hỏi:

“Đội trưởng, chúng ta mới xuất phát mà, quay về sớm vậy sao?”

Lục Cần chỉ gọn lỏn đáp:

“Quay về.”

Thấy mọi người bắt đầu quay lại, tôi mới thở phào.

Nhưng tiếng gầm rú ngoài kia ngày càng gần, toàn thân tôi r/un r/ẩy vì bất an.

Tôi kéo tay Lục Cần, thì thầm:

“Có thể cho họ đi nhanh hơn không? Càng nhanh càng tốt!”

Hắn lại nhìn tôi, lần này không hỏi gì thêm, chỉ dứt khoát hạ lệnh:

“Tất cả nhanh lên.”

Cả nhóm thở hổ/n h/ển lao vào khu an toàn. Ngay khi cánh cửa cuối cùng được đóng ch/ặt, bên ngoài bỗng vang lên một tiếng ầm trời. Hàng ngàn thây m/a đen kịt tràn qua như sóng dữ.

Tất cả mọi người, kể cả Lục Cần, đều nhìn chằm chằm về phía tôi.

Tôi hoảng lo/ạn, trong lòng thầm kêu khổ — chẳng lẽ thân phận x/á/c sống của tôi sắp lộ rồi?

May thay, đúng lúc ấy Lục Cần nhận được tin nhắn từ tổng bộ: phải siết ch/ặt phòng thủ, trực thăng sẽ sớm tới đón tất cả mọi người rời đi.

Sự chú ý của cả nhóm lập tức bị dời đi, tôi cũng thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ là, nghĩ đến việc bọn họ suýt mất mạng, đêm đó tôi trằn trọc không sao ngủ yên. Ngoài trời gió gào mưa rít, tiếng gầm rền của x/á/c sống càng làm tôi bất an.

Từ phía sau, vòng tay Lục Cần siết ch/ặt lấy tôi, giọng hắn trầm thấp, khẽ hỏi:

“Không ngủ được à?”

Tôi khẽ gật:

“Ừm.”

“Vì sợ sao?”

“Ừm.”

Sợ hắn xảy ra chuyện…

Bàn tay hắn vỗ nhẹ lưng tôi, dịu dàng trấn an:

“Đừng sợ, có anh bảo vệ em.”

Thế là, tôi ôm ch/ặt hắn, cả hai cùng chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, tôi bị một thứ cứng ngắc chọc tỉnh.

Bàn tay đưa xuống, chạm phải vật vừa cứng vừa nóng. Tiếp đó, một ti/ếng r/ên nén lại vang lên từ Lục Cần, nhưng hắn vẫn ngủ ngon lành.

Tôi khẽ kéo cánh tay hắn ra, định lách người ra ngoài. Nhưng vừa ngồi dậy, hắn đã lập tức siết tay lại, kéo tôi ôm vào lòng mình:

“Còn sớm, ngủ thêm chút nữa.”

“Sớm gì mà sớm, đã gần mười giờ rồi.”

Lục Cần không thèm mở mắt:

“Dù sao cũng không ra ngoài được, thà ngủ thêm còn hơn.”

“Em không ngủ nổi.”

Im lặng một lúc, khi tôi tưởng hắn đã ngủ, hắn lại đột ngột lật người đ/è lên tôi.

Tôi gi/ật b/ắn người: “Anh làm gì thế?”

Hắn vừa cười vừa nói: “Em biết anh muốn làm gì mà!”

Tôi liên tục đẩy: “Không được, em còn đ/au.”

Lần đầu tiên làm chuyện này giữa ban ngày, cơ thể Lục Cần dưới ánh sáng càng cuốn hút. Tôi không nhịn được đưa tay sờ.

Hậu quả là hắn đ/è tôi vật lộn cả ngày, đến tối mới cho xuống giường.

Lúc bước xuống giường, chân tôi r/un r/ẩy, loạng choạng ngã chổng vó.

Đúng là Lục Cần đáng ch*t!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

MÁU XANH

Chương 12
Lần đầu tiên tôi nhận ra thế giới này có gì đó không đúng… là trong buổi huấn luyện sơ cứu của công ty. Giảng viên chỉ vào mô hình cơ thể người rồi nói: “Nhớ kỹ, máu của con người có màu xanh lam, chỉ sau khi tiếp xúc với không khí mới dần bị oxy hóa thành màu đỏ.” Ban đầu tôi còn tưởng ông ta đùa. Cho đến khi thấy tất cả mọi người đều nghiêm túc gật đầu, cúi xuống ghi chép, tôi mới không nhịn được mà giơ tay lên. “Thầy ơi, có phải thầy giảng nhầm rồi không? Máu vốn dĩ luôn là màu đỏ mà.” Giảng viên cùng toàn bộ đồng nghiệp trong phòng đồng loạt nhìn tôi như đang nhìn quái vật. Ông ta nhíu mày, lật giáo trình đưa cho tôi xem. Trên trang giấy trắng mực đen rõ ràng ghi: “Máu có màu xanh lam.” Tôi chết lặng. Vội mở điện thoại tra cứu, kết quả hiện ra… tất cả đều giống hệt nội dung trong giáo trình. Đồng nghiệp Trương Vy lén kéo tay tôi, thấp giọng hỏi với vẻ lo lắng: “Dạo này cậu làm việc quá sức à? Chuyện dĩ nhiên thế này mà cũng quên được?” Tôi không biết phải trả lời cô ấy thế nào. Giữa ánh mắt kỳ quái của mọi người, tôi chỉ đành cười gượng, bảo rằng lúc nãy mình nói đùa thôi. Buổi huấn luyện vừa kết thúc, tôi lập tức lao vào nhà vệ sinh. Nghiến răng dùng ghim băng đâm rách đầu ngón tay. Máu đỏ tươi nhanh chóng trào ra. Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Ký ức của tôi không sai. Dù chưa hiểu nguyên nhân là gì… nhưng chắc chắn bọn họ đang chơi tôi một vố đùa cực kỳ quá đáng. Đang định đi ra ngoài, cuộc trò chuyện của hai đồng nghiệp bên ngoài chợt lọt vào tai. “Phương Nặc hôm nay buồn cười thật đấy, vậy mà lại nói máu luôn có màu đỏ.” “Đúng thế. Trùng hợp là tớ đang bị chảy máu chân răng, muốn gọi cô ấy đến xem quá.” Tôi lén ghé mắt nhìn qua khe cửa buồng vệ sinh. Đồng nghiệp nhe răng trước gương. Cô ấy dùng khăn giấy lau vết máu nơi khóe miệng. Trên hàm răng trắng nhợt… Dòng máu màu xanh lam đang chậm rãi chuyển thành đỏ.
93
4 Ngọc Tỷ Chương 12
6 Cướp bóc Chương 13.
10 Phía Sau Chương 15
12 Thất Nhật Tiên Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm