Tôi giơ ngón tay thối về phía anh ta.
Anh ta túm ngược tóc tôi, ép đầu tôi phải ngửa ra sau, khiến tôi không thể không nhìn vào bộ dạng nhếch nhác của chính mình trong gương. Bánh xà phòng đi/ên cuồ/ng ra vào trong khoang miệng, bọt trắng trào ra theo khóe môi.
Dưới tác dụng của th/uốc, tôi căn bản không tài nào điều động được chút sức lực nào để kháng cự, cả cơ thể hoàn toàn rơi vào tay người khác điều khiển. Những giọt nước mắt sinh lý do bị kí/ch th/ích quá độ không ngừng tuôn rơi, thấm ướt cả gương mặt.
Mãi đến khi tôi quên mất cách hô hấp, bên bờ vực hôn mê, Tần Diệp mới miễn cưỡng kéo lại lý trí mà buông tay.
Mất đi sự cưỡng ép của anh ta, tôi đổ gục xuống đất như kẻ mất sạch gân cốt, ho khan đến mức cả người run bần bật.
4.
Cái mùi vị quái đản trong miệng có súc bao nhiêu lần cũng không hết.
Đã nếm mùi đ/au khổ, tôi không còn dám đối đầu trực diện với Tần Diệp, không dám nói những lời anh ta không lọt tai nữa.
Tần Diệp nới lỏng cà vạt, ra lệnh cho tôi: "Cởi quần áo ra!"
Tôi nén gi/ận làm theo.
Anh ta nhắc nhở: "Đừng tháo sợi dây chuyền."
Sợi dây chuyền đó là anh ta tặng tôi. Giá trị chẳng đáng bao nhiêu, giản đơn mộc mạc nhưng lại mang ý nghĩa vô cùng lớn lao. Một sợi xích bạc, xỏ qua di vật duy nhất mà mẹ anh ta để lại - một chiếc nhẫn nhỏ nhắn.
Năm đó, sau khi tên s/úc si/nh vừa nếm mùi đời này đã thỏa mãn, cuối cùng mới nhớ ra chuyện phải x/á/c định qu/an h/ệ với tôi. Tôi bị anh ta hành hạ đến mức cả người như rã rời, nằm nghe anh ta tự mình bày tỏ. Anh ta tháo chiếc nhẫn trên cổ xuống định đeo vào tay tôi, nhưng rốt cuộc chỉ vừa đúng ngón út.
Tần Diệp lúc đó gãi đầu cười ngượng nghịu: "Tay của mẹ anh thuộc hàng nhỏ nhắn ngay cả với phụ nữ, thôi thì em cứ đeo trên cổ giống anh đi. Cả dây chuyền cũng cho em luôn đấy, bạn trai à."
Tôi đã đeo nó suốt bảy năm. Dù giữa chừng vì lý do bất khả kháng mà nó từng rời xa tôi một thời gian, nhưng may mắn thay, tôi vẫn mang được nó về nguyên vẹn. Chỉ là trên nắm đ.ấ.m có dính chút m.á.u mà thôi.
Dạo gần đây tôi đã nảy sinh ý định lén gửi trả chiếc nhẫn cho anh ta. Nào ngờ chính chủ lại tâm linh tương thông, trực tiếp xuất hiện để "tính sổ" với tôi thế này.
Khi lớp vải cuối cùng rời khỏi cơ thể, ánh mắt Tần Diệp tựa như có thực thể, th/ô b/ạo lướt qua từng tấc da thịt trần trụi của tôi. Những gì cần thấy thì bảy năm trước đã thấy sạch rồi, vả lại đều là đàn ông với nhau, tôi thể hiện sự phóng khoáng, chẳng chút vẻ làm bộ làm tịch.
Tôi ném về phía anh ta một nụ cười mang hơi hướm khiêu khích. Anh ta liền lôi hàng thật ra.
Đó là một khẩu s.ú.n.g lục tiêu chuẩn của quân đội quốc tế, mẫu công nghệ cao cực kỳ lợi hại trên thị trường ngầm. So với nó, khẩu s.ú.n.g bảo an thống nhất của công ty tôi quả thực chẳng khác nào một món đồ chơi nực cười.
Giây tiếp theo, nòng s.ú.n.g lạnh lẽo gí sát vào giữa chân mày tôi. Cơ bắp tôi căng cứng, hai tay bấu ch/ặt lấy ga giường, nỗ lực ngửa cổ ra sau, nhưng lại không dám cử động quá mạnh vì sợ anh sẽ cư/ớp cò, "Tần... Diệp?" Anh ta rốt cuộc muốn làm cái gì?
Tần Diệp ném điện thoại cho tôi: "Gọi điện cho gã vị hôn phu của cậu đi. Ngay trước mặt tôi, c/ắt đ/ứt hoàn toàn với gã."
5.
Tôi và vị hôn phu kia vốn chẳng có tình cảm, thuần túy là đôi bên cùng có lợi. Gã vừa tham tiền vừa háo sắc, ưu điểm duy nhất là có hộ khẩu bản địa. Tôi vừa hay có chút tiền tiết kiệm lại có ngoại hình khá, nhu cầu là kết hôn với người địa phương để có được quyền cư trú vĩnh viễn, thoát khỏi cái danh phận cư dân bất hợp pháp.
Thế nên, tôi và gã vừa gặp đã hợp ý, dự định kết hôn. Chuyện mà đồng nghiệp và ông chủ tôi đều không hay biết, vậy mà Tần Diệp - kẻ cách tôi cả một đại lục, lại nắm rõ như lòng bàn tay.
Đúng là đi/ên rồi. Anh ta theo dõi tôi!
Nòng s.ú.n.g của Tần Diệp chậm rãi dời xuống, dán ch/ặt vào cổ tôi. Yết hầu tôi không tự chủ được mà lên xuống, lo lắng chờ đợi vị hôn phu bắt máy.
Giọng nói lười nhác của gã vang lên: "Alo? Ai đấy?"
Người đàn ông trước mặt á/c liệt dùng ngón trỏ mơn trớn cò sú/ng, dường như viên đạn có thể bay ra khỏi nòng bất cứ lúc nào. Các giác quan trong tôi gào thét báo động đi/ên cuồ/ng.
Tôi kìm nén sự r/un r/ẩy: "Giao dịch kết thúc, giữa chúng ta xong rồi, từ nay về sau đừng gặp lại nữa."
"Hả? Kỳ Diệu, anh nói thế là có ý gì? Anh không được nuốt lời đâu đấy nhé? Ban đầu chính anh là người đưa ra điều kiện với tôi mà!" Vị hôn phu có chút thẹn quá hóa gi/ận.
Tôi định cúp máy ngay lập tức, nhưng Tần Diệp đã ngăn lại. Anh ta dùng báng s.ú.n.g vỗ nhẹ lên má tôi: "Nói với gã, hôn một kẻ ng/u xuẩn như gã khiến cậu thấy gh/ê t/ởm, thấy buồn nôn."
Tim tôi thắt lại. Lúc đó vị hôn phu nhất thời nổi hứng, dỗ dành muốn hôn môi. Tôi ôm tâm thái chẳng sao cả, đứng giữa đường "chạm môi" với gã một cái. Chuyện này mà Tần Diệp cũng biết sao?
Để bảo toàn tính mạng, tôi bịt ống nghe, nhỏ giọng hỏi anh ta: "Tôi được phép nói bậy rồi à?"
Khóe môi Tần Diệp nhếch lên một đường cong: "Với gã? M/ắng càng bẩn càng tốt."
Thế là tôi đem nguyên văn lời của Tần Diệp thuật lại cho vị hôn phu. Trước khi gã kịp phản ứng, tôi đã nhấn nút ngắt cuộc gọi.