Kẻ th/ù truyền kiếp bị người khác đổi rư/ợu.
Từ hôm đó về sau, hắn đi/ên cuồ/ng tìm người.
Hắn nói người đó là một cô gái.
Tôi cười khẩy.
Đồ ng/u, là nam hay nữ mà cũng phân biệt không ra.
“Anh Phó, camera ở câu lạc bộ hôm đó tôi đã cho người kiểm tra kỹ hết rồi, nhưng vẫn không tìm thấy cô gái cao ráo, da trắng, tóc ngắn mà anh nói.”
“Có khi nào anh nhớ nhầm không?”
“Hoặc có lẽ đó là một cậu con trai?”
Người hỏi dè dặt từng câu, chỉ sợ chọc trúng chỗ không nên chọc.
Phó Tông Di lạnh mặt, giọng điệu chắc nịch: “Không thể nào, eo đàn ông không thể mềm như vậy.”
Hắn vuốt ve một chiếc khuyên tai nhỏ, ánh mắt như rơi vào hồi ức, vẻ lạnh lùng nơi chân mày cũng dịu xuống đôi chút.
“Đây là khuyên tai nữ tôi tìm thấy dưới gối.”
“Hơn nữa, tôi còn tự tay…”
“Tóm lại, phái thêm người đi tìm.”
“Dù có đào đất ba thước cũng phải tìm người đó ra cho tôi.”