Hoắc Yếm lấy điện thoại ra, đặt ngay trước mặt tôi.
Cậu ta khẽ nói:
“Anh xem đây là gì.”
Tôi vốn không muốn dây dưa thêm với Hoắc Yếm, nhưng khi nhìn rõ màn hình, đồng tử tôi lập tức co rút.
9
Trên màn hình là một bức ảnh chụp một người phụ nữ.
Sắc mặt tái nhợt, tóc tai rối bù.
Mặc bộ đồ bệ/nh nhân sọc xanh trắng của bệ/nh viện t/âm th/ần, ngây dại ngồi trên ghế.
Người phụ nữ g/ầy đến mức biến dạng, nhưng tôi vẫn nhận ra bà ta ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Bà ta là mẹ ruột trên danh nghĩa của tôi — kẻ đi/ên đã tr/a t/ấn tôi suốt hơn mười năm.
Tôi gần như không dám thừa nhận người trong ảnh chính là mẹ mình.
Mẹ tôi vốn tinh ranh vị kỷ, m/áu lạnh vô tình.
Từ khi tôi có ký ức, bà ta luôn là kẻ đứng trên đỉnh cao không bao giờ bại trận.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy bà ta thảm hại đến thế.
Sống lưng tôi lạnh buốt.
Khi tôi còn đang ch*t lặng tại chỗ, Hoắc Yếm lại tiến sát hơn.
Cậu ta ghé sát tai tôi, nhẹ giọng nói:
“Anh à, bác gái đã kể cho em nghe tất cả rồi.”
Cậu ta tắt màn hình điện thoại, tiếp tục nói:
“Nếu anh không muốn quá khứ của mình bị người khác biết đến, thì ngoan ngoãn theo em về nhà.”
10
Dứt lời, mặt tôi trắng bệch.
Tất cả những thứ đẹp đẽ hư ảo như bong bóng bị một câu nói của Hoắc Yếm chọc vỡ, khiến tôi lại nhớ về quá khứ.
Khi đó tôi còn chưa mang tên Lục Niên.
Tôi bị gọi là dã chủng, sống lay lắt như chuột cống trong khu đèn đỏ bẩn thỉu, tối tăm.
Tôi ích kỷ.
Tôi hèn hạ.
Để sống sót, đến chính tôi cũng không nhớ nổi mình đã làm bao nhiêu chuyện bỉ ổi không thể đem ra ánh sáng.
Nếu tất cả những chuyện này bị người khác biết được…
Vậy thì mọi thứ tôi đã khổ tâm gây dựng sẽ hoàn toàn bị h/ủy ho/ại.
Thế nên tôi nắm lấy tay áo Hoắc Yếm, giọng r/un r/ẩy c/ầu x/in:
“Xin cậu… đừng nói những chuyện đó cho người khác biết.”
Tôi rối lo/ạn hoàn toàn.
Khi hoàn h/ồn lại, chất lỏng ấm nóng đã trượt dọc theo khóe mắt.
Hoắc Yếm rũ mắt xuống, rồi cúi người, đặt một nụ hôn lên đuôi mắt tôi.
Cậu ta nói:
“Anh à, đừng khóc.”
“Anh khóc rồi, em sẽ đ/au lòng lắm.”
Khi nói những lời ấy, đáy mắt Hoắc Yếm tràn đầy dịu dàng.
Như thể cậu ta vẫn là Hoắc Yếm của mười năm trước — chú chó nhỏ chỉ có tôi trong tim.
Nhưng tôi biết rất rõ.
Hoắc Yếm đã thay đổi từ lâu.
Cậu ta không còn là thiếu gia nhỏ đơn thuần dễ lừa năm xưa.
Là tôi — chính tay tôi đã phá hủy tất cả.
11
Sau ngày đó, tôi bị Hoắc Yếm mang đi.
Nhưng cậu ta không đưa tôi về nhà họ Hoắc, mà bịt mắt tôi, đưa tôi đến một nơi hoàn toàn xa lạ.
Đó là một hòn đảo cô lập, trên đảo có xây một căn biệt thự.
Bên trong đầy đủ tiện nghi, bày rất nhiều băng game và đĩa CD.
Chỉ duy nhất — không có sóng, không có mạng.
Căn biệt thự giống như một chiếc lồng son, còn tôi là con chim hoàng yến bị nh/ốt trong lồng.
Những ngày đầu mới tới, tôi hoảng lo/ạn bất an.
Tôi tưởng Hoắc Yếm sẽ gi*t tôi, hoặc tr/a t/ấn tôi, biến tôi thành thứ nửa người nửa q/uỷ giống như mẹ tôi.
Nhưng không.
Hoắc Yếm không làm gì cả.
Cậu ta chỉ giống hệt mười năm trước — khi tôi còn ở nhà họ Hoắc — bám lấy tôi, quấn lấy tôi.
Như thể tôi chưa từng bỏ rơi cậu ta, còn cậu ta cũng chưa từng giam cầm tôi.