Thiên Kim Tán Tận

Chương 13

06/04/2024 17:32

13

Hồi cung chưa được mấy ngày, liền nhận được thư từ phủ Tể tướng, nói rằng Tô Bái Bái đã bị đưa về quê.

Ta biết rất rõ rằng Tô Bái Bái không bao giờ có thể là một người chịu phục tùng như vậy.

Nàng ta luôn cho rằng vì nàng ta là một người xuyên không tới đây nên mọi người nên cúi đầu trước nàng ta, tất cả đàn ông sẽ thích nàng ta và tất cả phụ nữ sẽ gh/en tị với nàng ta.

Thật đáng tiếc.

Nàng ta có tất cả các kỹ năng, nhưng không có bộ n/ão.

Còn chưa kịp đợi Tô Bái Bái lần nữa làm lo/ạn, ta đã bị Từ Cẩn Ngôn chặn lại.

Vào Lễ hội đèn lồng, ta đã lẻn ra khỏi cung điện cùng với những người trong cung.

Ngày xưa ta thường theo các ca ca trong Phủ Tể tướng ra đường chơi trong tiết trời này rất sôi động.

Chơi đùa một lúc, ta nhận ra rằng ở ngoài quá lâu cũng không hợp quy củ, nên ta vội vàng muốn hồi cung.

“Công chúa.”

Chiếc xe ngựa bị chặn lại.

Từ Cẩn Ngôn xuất hiện trước mặt ta.

Ta cau mày.

“Công chúa đi ra ngoài không an toàn. Cho phép thần đi cùng công chúa để bảo vệ công chúa thì sao ạ?”

“Bổn cung muốn hồi cung, không cần Từ tướng quân bảo vệ.”

“Vậy thần sẽ hộ tống công chúa về cung.” Từ Cẩn Ngôn không biết x/ấu hổ nói.

Ta không muốn bị đám người trong triều bàn tán chuyện gì với hắn.

Ta vốn là lẻn ra ngoài, nhưng nếu bị phát hiện, ta lén lút rời khỏi cung, tuy rằng phụ hoàng rất sủng ái ta, nhưng ta cũng biết rất rõ, làm bạn với vua giống như làm bạn với hổ, tuyệt đối không thể vì được nuông chiều mà kiêu ngạo.

Hết cách rồi, chỉ đành để Từ Cẩn Ngôn âm thầm đi theo đến hết chặng đường vậy.

Ta cũng biết hắn có ý đồ x/ấu.

Trong khoảng thời gian này, hôn nhân của hắn lần lượt tan vỡ, cho dù Tô Tể tướng không ngần ngại xúc phạm danh tiếng của Tô Bái Bái, tuyên bố ra bên ngoài đó là lỗi của Tô Bái Bái, nhưng Từ Cẩn Ngôn vẫn cảm thấy rất mất mặt.

Làm sao mà hắn có thể nuốt được cơn tức này? !

Hơn nữa nói cho cùng, mặc dù Từ Cẩn Ngôn thực sự bị Tô Bái Bái thu hút, nhưng điều kiện tiên quyết là Tô Bái Bái là con gái ruột của Phủ Tể tướng, còn tôi thì không phải, hẳn chẳng qu chỉ là chê nghèo thích sự giàu có, cảm thấy ta không xứng với hắn.

Bây giờ biết ta là công chúa, hắn lại bị Tô Bái Bái từ chối hôn sự nữa, hắn muốn lấy lại thể diện, đương nhiên lựa chọn đầu tiên của hắn là ở bên ta một lần nữa, không những hắn có thể cưới công chúa mà còn có thể khiến ta thích hắn lần nữa, trên mặt hắn lập tức lại có ánh sáng.

Ta không lên tiếng để hắn đưa ta đi cả một chặng đường.

Mới đi được nửa đường, một thích khách bất ngờ xuất hiện.

Từ Cẩn Ngôn liều mạng bảo vệ ta và bị thương, hắn dẫn ta trốn thoát, cuối cùng trú ẩn trong một ngôi chùa đổ nát.

“Công chúa, người không sao chứ?” Từ Cẩn Ngôn lo lắng hỏi tôi.

Còn chơi trò đóng vai anh hùng c/ứu mỹ nhân nữa à? !

Hắn tưởng ta còn là cô nương không biết thế sự năm đó, dễ lừa như vậy sao?

“Ta không sao, ngươi có sao không?” Tôi hỏi hắn.

“Thần… ah… “ Hắn kêu lên đ/au đớn.

Hắn trông có vẻ bị thương nặng.

“Thần ổn. Thần sẽ bảo vệ công chúa, ch*t cũng không từ.”

Ta mỉm cười nhẹ nhàng.

Ta nhìn thấy trong mắt Từ Cẩn Ngôn hiện lên một nụ cười ranh mãnh.

“Công chúa, chỗ vừa rồi của thần bị thương bởi thanh ki/ếm kia đ/âm hình như có chất đ/ộc. Công chúa, người có thể cởi quần áo của thần ra để ép chất đ/ộc ra được không?”

“Được.”

Đây chính là mục đích của hắn, sau khi ta cởi cho hắn, nhất định sẽ có người đến c/ứu chúng tôi, sau đó sẽ có người nhìn thấy dáng vẻ nam nữ thụ thụ bất thân của chúng tôi, tiếp đó hắn sẽ chịu trách nhiệm về sự trong sạch của tôi, thỉnh cầu hoàng thượng lần nữa ban hôn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lời sấm của ta chính là Thiên Mệnh.

Chương 6
Tôi có một cái miệng chim quạ - lời nguyền độc địa. Năm tám tuổi, bọn buôn người đánh gãy chân phải của tôi, tôi trừng mắt nhìn thẳng vào hắn: "Mày khiến tao què, tao khiến mày khuyết!" Ngay giây tiếp theo, ống thép từ chiếc xe tải lật nghiêng đâm xuyên thẳng đôi chân hắn. Mười hai tuổi, nhân viên viện bảo trợ cướp chiếc áo bông của tôi, tôi lạnh lùng buông lời: "Mày cướp hơi ấm của tao, tao tặng mày giá băng. Không sống qua đêm nay, băng giá sẽ là quan tài của mày!" Tối hôm đó, bà ta say rượu ngã trong kho lạnh, đông cứng thành tượng băng. Cho đến khi gia tộc Thần - nhà giàu nhất thành phố nhận tôi về. Tôi biết mình là quái vật, từ đó khép miệng làm kẻ câm. Nhưng chỉ về nhà được ba tháng. Trong tiệc sinh nhật anh trai, Thần Dao - đứa con nuôi bỗng lao tới nắm chặt tay tôi. Nó bất ngờ ngã ngửa ra sau, đập mạnh vào bụi hoa hồng gai góc, thét lên thảm thiết. Mẹ nghe tiếng hét chạy như bay tới nơi, nhìn thấy những vệt máu chi chít trên tay Thần Dao, lập tức tát tôi một cái. "Dao Dao bị rối loạn đông máu nghiêm trọng! Dù con có ghen tị đến mấy cũng không được giết nó!" Cha bước theo sau, mắt đỏ ngầu chỉ thẳng vào mặt tôi. "Chúng ta đã cố gắng bù đắp cho con, đó là cách con báo đáp gia đình sao? Ra sân quỳ! Bao giờ biết lỗi mới được đứng lên!" Tôi nghiến chặt hàm răng. Tốt lắm! Đã muốn tôi mở miệng nói, tôi sẽ chiều lòng các người! Tôi dán mắt vào đôi mắt Thần Dao, phát âm rõ ràng từng chữ...
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
0