Đọc từng dòng chữ bất bình trên màn hình, lòng tôi ngập tràn đắng cay.

Ngay cả Tiểu Từ - nhân viên tôi tuyển dụng và đào tạo mới hai năm - cũng hiểu hậu quả của việc bàn giao công việc kiểu này, huống chi là Bùi Doãn Thanh.

Tôi cúi mắt, dùng ngón tay lau vệt nước trên màn hình, gõ phím trả lời: [Thôi được rồi, mau thu hồi tin nhắn đi, nghe theo sắp xếp của Bùi tổng đi.]

Tiểu Từ liên tục gửi bốn icon gi/ận dữ để xả cảm xúc trước khi thu hồi tin nhắn.

Tôi lặng lẽ vứt điện thoại sang một bên, bật máy tính đóng gói tài liệu dự án gửi cho Lục Du. Đồng thời, tôi soạn xong đơn xin nghỉ việc.

Nhưng tôi không nộp ngay. Lúc này nộp đơn, Bùi Doãn Thanh chắc chắn sẽ chất vấn. Tốt nhất nên đợi khi anh bận đến mức không để ý tới tôi.

Bốn ngày tiếp theo, tôi vẫn đi làm như thường lệ. Điều duy nhất khiến tôi bất an là mỗi ngày đều thấy Lục Du bước xuống từ ghế phụ xe của Bùi Doãn Thanh.

May mà việc trả phòng và chuyển nhà phân tán sự chú ý của tôi.

Thời gian trôi nhanh, chiều thứ Sáu, Bùi Doãn Thanh gọi riêng tôi vào văn phòng: "Ngồi đi."

"Tôi đã nghe được tin đồn dưới công ty. Linh An, đừng suy nghĩ nhiều, tiền thưởng của em sẽ không thiếu một xu. Lý do tôi dẫn Lục Du đi là vì chuyện khác."

Tôi gật đầu: "Bùi tổng nghĩ nhiều rồi, tất cả đều vì công ty."

Thấy thái độ hờ hững của tôi, Bùi Doãn Thanh nhíu mày giải thích liền mấy câu: "Em mãi là người tôi quan tâm nhất. Yên tâm, không ai có thể vượt qua em."

Tôi nghe tai này lọt tai kia, mỉm cười đáp ứng từng lời.

Dù anh có nói hoa mỹ đến đâu, tôi chỉ biết Bùi Doãn Thanh đã lựa chọn. Từ nay về sau, kết cục tương tự sẽ chỉ có không hoặc vô số lần. Cốt truyện là vậy, Alpha không thể kháng cự sức hút từ Omega định mệnh.

Tôi ngẩng lên nhìn sâu vào Bùi Doãn Thanh, rồi quay về vị trí làm việc.

Lúc rời tòa nhà, trời đã tối đen. Nhưng không gì ngăn được quyết tâm rời khỏi thành phố này ngay đêm nay để về quê của tôi.

Trên chuyến tàu cao tốc, tôi chặn tất cả mọi người rồi kiểm tra kỹ lưỡng tài sản cá nhân.

Khá tốt. Chỉ cần tiền lãi ngân hàng dù không làm việc, tôi cũng có thể sống ít nhất ba năm.

Một giờ sáng, tôi về đến ngôi nhà cũ ở thị trấn nhỏ. Thu dọn sơ qua phòng ngủ, tôi chìm vào giấc ngủ sâu không cách nào cưỡng lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

NUÔI ALPHA NGỐC ĐẾN MANG THAI, HẮN KHÔI PHỤC TRÍ NHỚ LIỀN ĐÁ TÔI

8
Tôi là một Beta nghèo rớt mồng tơi, chẳng được học hành đến nơi đến chốn, quanh năm chỉ biết cắm đầu làm việc kiếm sống. Bên cạnh tôi còn có một người bạn đời Alpha đầu óc không được bình thường, nhưng bù lại ngoại hình rất khá. Tên ngốc ấy chẳng biết kiếm tiền, làm việc gì cũng vụng về, đã vậy còn ăn khỏe đến mức đáng sợ. Một mình hắn có thể ăn hết khẩu phần của hai ba người, từ miếng cơm, manh áo cho đến chỗ ngủ, tất cả đều dựa vào tôi nuôi. Thế mà sau khi tôi mang thai, hắn lại tình cờ khôi phục trí thông minh cùng toàn bộ ký ức đã mất. Tên Alpha ngốc nghếch ngày nào cứ bám lấy tôi như chó con, cuối cùng trở về thân phận thật sự của mình, trở thành thiếu gia hào môn cao cao tại thượng. Chú chó ngoan từng quấn lấy chân tôi, ngày ngày chờ tôi tan làm về nấu cơm, chỉ sau một đêm đã biến thành một người lạnh lùng, kiêu ngạo đến xa lạ.
Boys Love
0
Ôn Chúc Chương 14