Kế Hoạch Phản Công

Chương 8

15/05/2024 14:15

8

Sau khi vết thương lành, tôi liền được ba chuyển đến trường trung học phổ thông.

May mắn thay, tôi đã biết tất cả thông tin về Giang Hàm.

Cũng biết nguyện vọng thi đại học của hắn.

Tình yêu giúp tôi không ngừng cố gắng đi về phía trước.

Tôi học chảy m/áu mũi, học nhập viện.

Quá trình rất khổ, nhưng vừa nghĩ tới có thể gặp lại Giang Hàm, tôi liền trở nên tràn đầy ý chí chiến đấu.

Cuối cùng, tôi như ý nguyện thi đậu vào trường nguyện vọng của Giang Hàm.

Nghỉ hè tôi đi đăng ký lớp Sanda, hơn nữa sau khi về nhà dưỡng tốt thân thể.

Tôi trở nên rất giỏi chiến đấu.

Tôi từng bước từng bước đi tìm người lúc trước đ/á/nh tôi, trùm kín đầu bọn họ, hung hăng đ/á/nh một trận.

Đương nhiên, Quý Dương cũng không ngoại lệ.

Tôi còn nhớ rất rõ lúc trước ở cửa toilet giọng điệu châm chọc của cậu ta.

Sau khi hoàn thành, tôi chỉ còn lại một điều ước cuối cùng.

Tìm ánh sáng của tôi và giữ nó cho riêng mình.

Tôi đã có một kế hoạch để có được trái tim của hắn.

Sự thật cũng đúng là như thế, tôi và Giang Hàm chính thức ở bên nhau.

Nhưng không lâu sau, rắc rối cũng theo sau.

“Hứa Du, ở trong phòng chán quá, chúng ta đi hẹn hò đi?”

Tôi và Giang Hàm chen chúc trên chiếc giường đơn nhỏ hẹp, một tay hắn chống đầu, ánh mắt sáng ngời nhìn tôi.

Tôi nhẹ nhàng hôn một cái sườn mặt của hắn:

“Được, anh muốn đi đâu?”

Giang Hàm đỏ mặt đến n/ổ tung, nhưng rất nhanh lại đảo khách thành chủ nắm lấy cái gáy của tôi, nói:

“Chúng ta đi xem phim, đi công viên giải trí, đi tản bộ... Hứa Du, anh có rất nhiều chuyện muốn cùng em làm.”

Giang Hàm nhiệt tình nói trắng ra làm cho lòng tôi không khỏi mềm nhũn.

“Giang Hàm, có thể ở bên anh thật tốt.”

“Anh cũng vậy…”

“Hàm ca, anh đang ở đâu vậy? Bên ngoài có người tìm.”

Vương Trác đẩy cửa vào, phá vỡ bầu không khí m/ập mờ.

“Ai vậy chứ, không biết người ta đang ngày ngày bận rộn à, làm gì có thời gian chứ…”

Giang Hàm đi ra ban công, sau khi thấy rõ người đứng dưới lầu, sắc mặt trong phút chốc trắng bệch.

Tôi thấy hắn có cái gì đó không ổn lắm:

“Giang Hàm, có chuyện gì vậy anh?”

Giang Hàm mặt không chút thay đổi xoay người lại, nghiến răng nghiến lợi nói:

“Không có việc gì, âm h/ồn bất tán bám hoài không dứt mà thôi. Hứa Du em chờ một chút, anh đi giải quyết hắn rồi chúng ta đi hẹn hò.”

Bộ dạng né tránh của Giang Hàm, rõ ràng không muốn cho tôi biết chuyện.

Tôi ngồi ở trước bàn không nhúc nhích, Giang Hàm một mình ra cửa.

Tôi cũng không có ý định truy hỏi gốc rễ, mỗi người đều có bí mật nhỏ của mình mà.

Tôi có, Giang Hàm cũng vậy.

Không vạch trần là tôn trọng lẫn nhau.

Hai mươi phút trôi qua, nhưng Giang Hàm vẫn chưa trở về.

Tôi bắt đầu đứng ngồi không yên, suy nghĩ thật lâu rồi đi tới ban công.

Dưới lầu ký túc xá, một thiếu niên bộ dáng nhu nhược mặt trắng bệch, giống như đang c/ầu x/in cái gì đó.

Giang Hàm đưa lưng về phía tôi nhìn không ra có vẻ mặt gì, nhưng hai tay hắn nắm ch/ặt lộ vẻ đang nhẫn nhịn.

Giang Hàm tức gi/ận.

Thiếu niên dưới lầu đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía ban công, vừa vặn đối diện với tôi.

Cậu ta lộ ra một nụ cười nham hiểm, nụ cười như vậy thời trung học tôi từng thấy qua vô số lần.

Thiếu niên ở trước mặt tôi, ôm Giang Hàm.

Thì ra là tình địch nha.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Pudding khoai môn Chương 15
6 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
9 Vợ Người Máy Chương 15
10 Đẫm Máu Dao Trì Chương 7
11 Cành lá sum suê Chương 19
12 Nữ Đào Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm