Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 1411: Lão đệ, ta có một bộ thần công!

05/03/2025 14:38

Lần thứ ba này, Bạch Tiểu Thuần một hơi thở nuốt vào mấy trăm tia chớp... Ở nơi đó, hắn lộ ra vẻ mặt say mê hấp thu...

Sự tương phản rõ ràng này, khiến cho lão già chỉ cảm thấy trong t/âm th/ần dâng lên sóng lớn ngập trời, còn có loại cảm giác bất công mãnh liệt. Lúc này hắn cũng muốn phát đi/ên.

- Tại sao có thể như vậy được... Không thể như vậy được... Ta là B/án Thần. Năm đó ta lại là Lôi Tổ...

Thời điểm lão già ở đây phát đi/ên, trận gió bão tia chớp lần này đã chậm rãi tiêu tan.

Bạch Tiểu Thuần hấp thu xong mấy trăm tia chớp này, cảm nhận Nhật Nguyệt Trường Không Quyết tầng thứ nhất trong cơ thể mình hiện tại đã hoàn thành hơn phân nửa. Trong sự phấn chấn, hắn li /ếm môi một cái. Đối với trận gió bão tia chớp tiếp theo, hắn có cảm giác tràn ngập chờ mong.

- Cửu Thiên Vân Lôi Tông này đối với ta cũng không tệ lắm, nh/ốt ta ở tại một chỗ như vậy. Nơi đây đối những người khác mà nói là hành hạ. Nhưng với ta mà nói... Đây là đất lành của ta.

Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ càng kích động. Lúc này hắn đứng lên, không nhịn được cười ha hả.

Mắt thấy Bạch Tiểu Thuần ở đây đích x/á/c là không có việc gì, tu vi lại còn tăng thêm một ít, t/âm th/ần lão già rung chuyển kịch liệt, lúc này mắt hắn phát ra ánh sáng, vội vàng hô to.

- Tiểu huynh đệ...

Bạch Tiểu Thuần trừng mắt, lông mày nhướn lên, nghiêng đầu nhìn về phía lão già.

- Lão khỉ, ngươi có chuyện gì?

Nghe được mình bị gọi là lão khỉ, da mặt Lôi Tổ gi/ật giật vài cái. Hắn biết đây là đối phương trả th/ù mình trước đó gọi hắn là con ngựa nhỏ...

- Tiểu huynh đệ, ngươi... Ngươi mới vừa rồi làm sao làm được vậy?

Lôi tổ hít một hơi thật sâu, cố gắng hết mức khiến cho mình thoạt nhìn hòa ái một chút. Hắn hoàn toàn không lưu ý chuyện mình bị gọi là lão khỉ. Trong mắt hắn mang theo sự chờ mong. Hắn trơ mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần.

Thật ra, hắn đã bị giam giữ ở chỗ này trong thời gian quá lâu. Hắn thấy được quá nhiều người bị tia chớp đ/á/nh ch*t, cũng thấy được không ít người vì nuốt tia chớp mà t/ử vo/ng. Còn có rất nhiều người không chịu nổi sự hành hạ đã t/ự s*t. Nhưng hôm nay vẫn là lần đầu tiên, hắn nhìn thấy có người ở chỗ này không chỉ không có việc gì, ngược lại tu vi còn tinh tiến...

- Lão khỉ, ngươi biết khiêu vũ sao? Nhảy một điệu múa thật đẹp cho đại gia giải buồn một chút. Nếu như đại gia nhìn cao hứng, nói không chừng sẽ truyền cho ngươi một ít bí pháp, có thể khiến cho ngươi ở nơi này bớt nhận một ít thống khổ khi Lôi Đình cắn x/é thân thể.

Tay áo của Bạch Tiểu Thuần vung lên, ngạo nghễ mở miệng.

- Ngươi!

Lôi tổ nghe được lời nói này, chợt trừng mắt. Lửa gi/ận dâng lên. Hắn là B/án Thần. Cho dù hắn bị giam giữ ở chỗ này, mất đi tự do, nhưng tôn nghiêm vẫn còn. Cho dù B/án Thần của Cửu Thiên Vân Lôi Tông đến, nhìn thấy được hắn, cũng không thể đi s/ỉ nh/ục như thế.

Mắt thấy lão già này trừng mắt, Bạch Tiểu Thuần cũng trừng mắt qua.

Sắc mặt Lôi Tổ khó coi, trán chậm rãi nổi lên gân xanh. Ánh mắt hắn cũng trở nên thâm trầm. Sau khi mắt đối mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần một lát, hắn chợt đứng dậy. Mặc dù linh lực khô cạn, nhưng uy áp B/án Thần vẫn mãnh liệt, ầm ầm ầm, bạo phát ra ở bốn phía xung quanh.

Ảnh hưởng tới mây m/ù ở tám phương. Những sương m/ù này không ngừng cuồn cuộn tản về bốn phía xung quanh. Bạch Tiểu Thuần cũng bị dọa tới mức gi/ật mình, lui ra phía sau vài bước. Lúc này lão già kia rốt cuộc mới hít một hơi thật sâu. Thân thể hắn lại có thể từ từ uốn éo. Mặc dù thân thể hắn khô g/ầy, nhưng có chút vận luật ở bên trong, ngược lại cũng có vài phần tư thái thướt tha...

Cảnh tượng như vậy, khiến cho Bạch Tiểu Thuần nhất thời trợn mắt há hốc mồm, thiếu chút nữa thì bị sặc.

- Ngươi... Ngươi thật sự lại nhảy sao?

Bạch Tiểu Thuần chỉ liếc mắt thoáng nhìn, đã cảm thấy chịu không nổi. Hắn vội vàng lui ra phía sau, cười khổ mở miệng.

Lôi Tổ không để ý Bạch Tiểu Thuần, tự mình lại xoay tay một hồi mới khôi phục lại bình thường. Hắn liếc mắt nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, vẻ mặt cao ngạo, thản nhiên nói.

- Đây tính là cái gì. Lão phu ở chỗ này bị giam giữ quá lâu. Chung quy cũng phải tìm một biện pháp giải sầu. Không có việc gì nhảy múa khiêu vũ, trái ba vòng, phải ba vòng. Cái cổ xoay xoay, mông xoay xoay. Như vậy không được sao?

Nghe đối phương nói năng hùng h/ồn, đầy lý lẽ như vậy, trong mắt Bạch Tiểu Thuần chậm rãi lộ ra vẻ kính nể. Hắn cảm thấy lão gia hỏa này là một thiên tài. Nếu như đổi lại thành những người khác, bị giam giữ nhiều năm như vậy, chắc hẳn đã sớm phát đi/ên rồi. Nhưng hắn không chỉ không phát đi/ên, thậm chí còn tìm ra phương pháp giải buồn như vậy.

- Tiền bối, chỉ riêng vũ đạo này của ngài, chờ sau khi ta thoát khỏi sự vây khốn, ta nhất định sẽ đưa ngươi mấy viên đan dược.

Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi, nghiêm túc nói.

- Được rồi. Không cần nói những lời thối tha đó làm gì. Ngay cả lão khỉ ngươi cũng gọi được. Ngươi bảo ta nhảy, ta cũng đã nhảy. Hiện tại ngươi hẳn là nên nói ngươi nuốt tia chớp thế nào chứ?

Trong mắt Lôi Tổ lại phát ra ánh sáng, nhìn lại với vẻ mong đợi.

Mắt thấy lão gia hỏa này vì muốn biết chuyện này, đều làm ra cố gắng như vậy, Bạch Tiểu Thuần cũng bội phục. Hắn cũng nói ra một phần sự thật. Chỉ có điều hắn chưa nói lão gia hỏa này biết suy đoán của Bạch Hạo. Chỉ nói là, bản thân mình năm đó nuốt thiên kiếp, từng cảm nhận được bên trong thiên kiếp Lôi Đình ẩn chứa sức sống, cho nên trước đó mới thử một chút.

Lão già không tin vào lời nói này. Nhưng hắn có hỏi thế nào, cũng không hỏi ra được điều gì khác. Lão già có chút tức gi/ận, ngồi xổm ở nơi đó suy nghĩ hồi lâu. Mắt thấy lại có một trận gió báo tia chớp đến, Bạch Tiểu Thuần lộ ra vẻ mặt hưng phấn tiếp tục cắn nuốt tu luyện. Hâm m/ộ trong lòng hắn càng thêm mãnh liệt.

Lại như vậy, qua mười ngày sau, Bạch Tiểu Thuần hấp thu tia chớp càng lúc càng nhiều. Nhật Nguyệt Trường Không Quyết của hắn lại có thể đạt đến tầng thứ nhất đại viên mãn. Mắt thấy hắn sẽ đột phá, bước vào tầng thứ hai.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
7 Mùa đông thứ 23 Chương 13
9 Đồng nữ Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Gió chiều cùng em, giờ đều đã phai tàn.

Chương 6
Kỳ thi đại học kết thúc, tôi lướt mạng và bắt gặp một bài đăng. "Ai bảo con gái học cao đẳng không được yêu trai Thanh Bắc? Không muốn yêu xa, vậy thì đổi nguyện vọng thôi!" Bên dưới vô số bình luận chế giễu: "Lầu trên đang mơ à? Xin bí kíp biến cao đẳng thành Thanh Bắc." Chủ thớt đáp: "Là biến Thanh Bắc thành cao đẳng ấy." "Trời đất! Chủ thớt điên rồi! Bạn trai cậu chắc chắn sẽ giết cậu mất!" Chủ thớt phản pháo: "Anh ấy yêu em lắm, việc học hành sao có thể quan trọng bằng em." "Không tin, chủ thớt đang nói khoác thôi." Chủ thớt đáp lời: "[Hình ảnh]." Rồi viết thêm: "Nhìn rõ đi, đây là gì." Tôi tò mò nhấn vào xem. Hai bức ảnh so sánh cho thấy sự thay đổi từ ngôi trường đỉnh cao xuống thành một trường cao đẳng nhỏ. "Ai xui xẻo thế nhỉ..." Tầm mắt tôi đóng băng khi nhìn thấy cái tên in trên đó. Tống Bác Khiêm. Chính là người bạn thuở nhỏ đã hẹn ước cùng tôi thi vào Thanh Bắc.
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
0