Sát Thủ Thu Nhiên

Chương 16.2

18/05/2025 11:42

Ngã tư đông đúc, người xe qua lại tấp nập.

Lục Ngưỡng liên tục check điện thoại mà xe book vẫn chưa tới.

Anh quyết định giơ tay ra hiệu bắt taxi.

Một chiếc taxi lao về phía chúng tôi.

Đùng một cái, mấy chiếc sedan đen từ đâu xông ra chặn đầu.

???

Có đi/ên không?

Đây là đường chính giữa phố thế này!

Người đi đường ngoái cổ nhìn, xì xầm phản đối.

Mấy chiếc xe đen làm ngơ, sau khi chặn taxi xong cứ thế đỗ chình ình giữa đường.

Từ xe bước xuống lũ người mặc đồ đen, nhanh chóng x/á/c định vị trí tôi và Lục Ngưỡng.

Trong 1/1000 giây, Lục Ngưỡng vác tôi lên lưng rồi phóng như bay.

Gió ù ù bên tai, tim tôi đ/ập thình thịch: "Khai thật đi, có phải anh dính vào chồng người ta không?"

Lục Ngưỡng cười ra nước mắt: "Anh chỉ có mình em thôi."

Tôi tiếp tục chất vấn: "Thế chạy cái gì?"

Giọng anh thở gấp pha chút gợi cảm ch*t người: "Anh sợ em bị thương."

Ồ, chỉ thế thôi ư?

Tôi giãy giụa khỏi lưng anh, bình tĩnh tuyên bố:

"Anh biết không? Dù đối thủ có lợi hại cỡ nào, chỉ cần em đứng giữa biển người dân lành, chúng ta sẽ bất bại."

Lục Ngưỡng phớt lờ màn phát ngôn thiếu niên nhiệt huyết của tôi, dang người che chắn phía trước.

"Kiều Tây, lát nữa em chạy trước đi."

Chạy cái gì chứ?

Đây là khu phố đông đúc, camera giăng như mạng nhện.

Chưa kể đám đông Trung Quốc vốn thích hóng hớt, xung quanh chắc trăm điện thoại đang quay lia lịa từ đủ góc độ.

Với lại, lũ mặc đồ đen n/ão phẳng à?

Dừng xe giữa đường chính thế này, định giúp cảnh sát giao thông hoàn thành chỉ tiêu cuối tháng à?

Tiếng còi inh ỏi, không biết bao nhiêu tài xế gi/ận dữ đang bấm 110 rồi, ng/u còn tưởng mình ngầu?

Tên đầu đàn hất hàm sang chúng tôi, giọng đầy kiêu ngạo:

"Lục Ngưỡng, giờ đến đây, tao có thể bỏ qua chuyện cũ."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm