Dù Lâm Dạng không hay nói nhiều, nhưng tôi lại cảm thấy vô cùng hòa hợp khi ở cạnh hắn.

Thường ngày, tôi là kẻ lắm lời hay líu lo, còn Lâm Dạng chỉ lặng lẽ làm người lắng nghe, thỉnh thoảng đưa ra vài phản hồi hữu ích.

Vì thế, sự khác thường lần này của hắn mới khiến tôi chú ý.

Hơn nữa, quan trọng nhất là tôi chính là người duy nhất trong ký túc xá biết được bí mật của Lâm Dạng.

Chuyện này phải kể từ cuối học kỳ trước.

Tối hôm thi xong, trong phòng chỉ còn lại tôi và Lâm Dạng.

Đang cố gắng trong nhà vệ sinh thì tôi nghe thấy tiếng cửa phòng mở.

Tôi tưởng Lâm Dạng đi ra ngoài, nào ngờ lại nghe thấy giọng một chàng trai khác.

Giọng nhẹ nhàng, thận trọng, đầy hy vọng.

"Lâm Dạng, đáng lẽ anh định nói qua WeChat, nhưng vẫn cảm thấy tỏ tình trực tiếp sẽ trang trọng hơn."

"Anh thích em, Lâm Dạng."

"Ngay từ lần đầu gặp em ở giảng đường lớp học chung trong kỳ khai giảng, anh đã thích em rồi."

"Linh tính mách bảo anh rằng em và anh là cùng một kiểu người."

"Vì vậy Lâm Dạng, em có thể cân nhắc đến anh không?"

Tôi còn đang cố tiêu hóa lời chàng trai kia thì ngay sau đó đã nghe thấy tiếng Lâm Dạng từ chối.

"Xin lỗi, chúng ta không hợp nhau."

Chàng trai không cam lòng hỏi dồn: "Tại sao? Chẳng lẽ anh cảm nhận sai sao?"

"Không sai, vì tôi không thích anh thôi."

Tôi đã không nghe rõ những lời chàng trai kia nói nữa.

Tâm trạng căng thẳng tột độ bỗng chốc dịu đi khi nghe Lâm Dạng từ chối.

Ngay cả việc ấy cũng trở nên thuận lợi lạ thường.

Sau khi chàng trai rời đi, tôi mới đứng dậy, đôi chân đã tê cứng từ lâu.

Vừa mở cửa, ánh mắt tôi và Lâm Dạng đang ngồi giặt đồ va phải nhau.

Tôi bám vào khung cửa, cười gượng gạo:

"Xin lỗi nhé, tớ không cố tình nghe tr/ộm đâu."

Lâm Dạng tỏ ra không bận tâm, quay đi tiếp tục giặt đồ.

"Không sao."

"Yên tâm đi, tớ sẽ giữ bí mật giúp cậu."

Về sau, tôi mới biết qua mạng rằng nhóm người này thường không được đa số yêu thích hay chấp nhận, thậm chí còn bị kỳ thị.

Nhưng tôi chợt nhận ra hôm đó mình chỉ hứa giữ bí mật cho Lâm Dạng, chứ không hề bày tỏ thái độ phản đối hay không.

Tuy nhiên, nếu giờ đột ngột nhắc lại chuyện này thì sẽ gượng gạo lắm.

Vì vậy, để Lâm Dạng không cảm thấy tôi có chút kỳ thị nào, tôi đã gần gũi với hắn hơn cả hai người bạn cùng phòng kia.

Thế mà giờ đây Lâm Dạng đột nhiên không thèm để ý đến tôi, chẳng lẽ tôi đã làm gì khiến hắn không vui?

Tôi nghĩ mãi không ra.

Cuối cùng quyết định nghe lời Trần Cần, chủ động tìm Lâm Dạng để hỏi cho rõ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
65.86 K
5 Áp lực cực cao Chương 13
6 Bánh nhân thịt Chương 12
8 Chồng chung Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm