Tạm biệt Ngụy Thành Xuyên

Chương 14

18/01/2026 17:36

Hôm về nước, tôi không để hắn ra sân bay đón, dù sao còn có quản lý đi cùng.

Hắn đợi tôi ở ga tàu điện ngầm cách đó một hai cây số.

Đã nửa tháng kể từ khi x/á/c định mối qu/an h/ệ, đây là lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau.

Vừa lên xe, tôi cảm thấy vô cùng ngượng ngùng. Nhưng hắn thì không.

Hắn kéo tôi vào lòng, ôm ch/ặt một cái rồi mới khởi hành.

Về đến nhà, chưa kịp thay dép ở cửa. Hắn đã hôn lên môi tôi.

Lần này không còn là nụ hôn thoáng qua nữa, mà đầy vội vã, khát khao.

"Em yêu." Hắn đổi cách xưng hô, dùng từ khiến tôi ngượng ngùng, "Anh nhớ em nhiều lắm."

Tôi vẫn chưa quen lắm, chỉ biết cúi đầu dựa vào vai hắn mà im lặng.

"Mệt không?" Hắn lại hỏi.

"Cũng tạm."

Lại ôm thêm một lúc lâu, hắn mới chịu buông tôi ra.

Đến lúc này, chúng tôi mới thực sự nhìn thẳng vào mắt nhau.

Thật là x/ấu hổ.

"Sao em dễ đỏ mặt thế?" Hắn cười, véo nhẹ má tôi.

"Ai được như anh, dày da dày thịt." Tôi bĩu môi.

Hắn đúng là mặt dày thật. Trước giờ vẫn thế, bây giờ cũng vậy.

Nghe vậy, hắn chẳng những không gi/ận mà còn cười lớn, hôn lên trán tôi.

"Không thế thì sao đưa em về đây được." Hắn nói.

Chúng tôi không định công khai chuyện này ở công ty, dù văn hóa công ty khá thoáng. Nhưng đại khái là thà thiếu một chuyện còn hơn thừa.

Chỉ là từ khi yêu nhau, Ngụy Thành Xuyên luôn viện đủ lý do để gọi tôi vào văn phòng.

"Anh đang lợi dụng chức quyền đấy." Tôi thì thào trong vòng tay hắn.

"Mệt quá." Hắn dựa vào người tôi, "Vừa phải vật lộn với phía U Phương mãi."

"Em yêu, cho anh nạp chút năng lượng."

Tôi thấy cách nói này nghe thật đỏ mặt, nhưng vẫn không đẩy hắn ra.

Dù vậy, hắn thực ra rất chín chắn và biết điều. Không bao giờ làm quá giới hạn.

Hình như chỉ cần được ôm tôi thôi, hắn đã thỏa mãn lắm rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đời này an lạc

Chương 9
Ta đã để mắt tới hôn phu của muội muội, dùng hết thủ đoạn để cướp về. Đêm động phòng, Bùi Ngộ Chu phát hiện cưới nhầm người, định bỏ đi ngay lập tức, nhưng bị ta cưỡng ép giữ lại. Từ đó, hắn coi ta như kẻ thù không đội trời chung, hận đến mức muốn ta chết đi sống lại. Cho đến năm thứ ba, gia đình ta bị tịch biên, gia đình tan nát. Trên đường lưu đày, ta mắc bệnh dịch, Bùi Ngộ Chu ngày đêm không ngủ chăm sóc ta. Khi ta khỏi bệnh thì hắn lại lâm bệnh nặng. Trước khi chết, hắn cầu xin: "Khương Nghiên Chi, ngươi có thể cút ra ngoài không? Ta không muốn nhìn thấy ngươi trước khi chết." Ta lủi thủi bước ra khỏi phòng, Bùi Ngộ Chu châm lửa đốt căn phòng ấy. Hắn không muốn để lại cho ta dù một mảnh xương. Sau khi trọng sinh, trong tiệc đính hôn của muội muội, ta lại một lần nữa gặp Bùi Ngộ Chu. #bere
4.4 K
11 Long Quách Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cùng anh em tốt xuyên vào truyện đam mỹ

Cùng anh em tốt xuyên vào truyện đam mỹ
Tôi với thằng anh em chí cốt đều là trai thẳng “chuẩn 24K”, thẳng như thép khỏi phải bàn. Chỉ là hôm đó nó qua nhà tôi, tiện tay kỳ lưng cho tôi một cái…ai ngờ xui rủi thế nào, hai đứa lại xuyên thẳng vào cuốn tiểu thuyết đam mỹ do em gái tôi viết, còn bị ép biến thành…kẻ thù không đội trời chung?! Ngày đầu tiên, hệ thống bắt chúng tôi đánh nhau. Chúng tôi đánh. Ngày thứ hai, hệ thống bắt chúng tôi chửi nhau. Chúng tôi chửi. Nhưng tới ngày thứ ba… Hệ thống bắt bọn tôi hôn nhau?! …Ủa alo??? Hai đứa bọn tôi đều cực kỳ kháng cự. Nhưng vì muốn trở về, cuối cùng vẫn là cắn răng để hai bờ môi chạm nhau một cái. Cứ tưởng hoàn thành nhiệm vụ là xong chuyện. Ai ngờ ánh mắt của thằng cốt lại thay đổi. Nó nhìn tôi, ánh nhìn ngày càng sâu, khác hẳn lúc trước. Rồi nó chậm rãi tiến lại gần, ghé sát vào cổ tôi hít sâu một hơi. “Anh em…mày thơm quá.”
Boys Love
Xuyên Sách
2
cầu thang Chương 6