Nghĩ đến nhà họ Thẩm, ta liền quay về một chuyến.
Tần Sóc chỉ có chí hướng mà không có bạc, vậy mà bắt ta phải đi ăn mày dọc đường về phương Nam.
Ta chỉ là giả làm ăn mày, chứ đâu phải ăn mày thật.
Ta thừa lúc đêm tối trèo vào viện lệch.
Th* th/ể lão m/a m/a đã không còn.
Xem ra người trong phủ đã phát hiện chuyện ta làm, cũng biết ta đã mất tích, nhưng không hề làm ầm ĩ lên.
Dĩ hòa vi quý, chuyện lớn hóa nhỏ, quả thực là phong cách của phụ thân ta.
Vậy thì nếu hắn mất bạc, chắc chắn cũng sẽ không dám làm ầm ĩ.
Rất tốt!
Ta khẽ đẩy cửa viện, lao mình vào màn đêm.
Ta tr/ộm một ngàn lượng vàng, rồi thả mười con nhím lên giường huynh trưởng.
Lúc sắp đi, ta lén nhìn trưởng tỷ đang say giấc.
Người ngủ rồi, đôi mày vẫn nhíu ch/ặt, chắc hẳn cuộc sống chẳng lấy gì làm vui vẻ.
Trong lòng người ôm một con búp bê vải x/ấu xí, đó là món quà ta tặng người.
Lòng ta hơi chua xót, siết ch/ặt nắm đ/ấm: "Trưởng tỷ, tỷ hãy đợi đó! Đợi ta trở thành công thần khai quốc, nhất định sẽ để tỷ được làm Vương phi."
Thề xong, lồng ngựk ta nóng bừng, vác theo một ngàn lượng vàng rồi quay đầu rời đi.