Triệu Duệ Lâm đã gác lại hầu hết công việc, làm việc tại nhà để ở bên tôi. Anh ấy nấu ăn rất ngon. Tôi chỉ ăn rồi lại ngủ. Mỗi lần tỉnh giấc, anh đều đang họp điện thoại bên cạnh tôi.

Khi ở nước ngoài, tôi sống một mình trong phòng thí nghiệm. Những buổi th/ai giáo cho con cũng chỉ toàn tiếng ồn ào từ các loại máy móc. Thỉnh thoảng tôi cũng trò chuyện với con. Nhưng thực sự không quen tự nói một mình, nên tôi phải mở đi mở lại những tin nhắn thoại mà Triệu Duệ Lâm đã gửi cho tôi ngày trước cho con nghe. Kết quả là giờ hễ nghe thấy giọng Triệu Duệ Lâm là con lại hào hứng hẳn lên. Tôi đành ra phòng khách nghỉ ngơi.

Một lúc sau, Triệu Duệ Lâm ra tìm tôi:

“Sao thế?”

“Xì…” Tôi ôm bụng, đứa bé lại đạp tôi một cái.

Triệu Duệ Lâm hốt hoảng đỡ tôi: “Sao thế, sao thế? đ/au bụng à?”

Nghe thấy giọng Triệu Duệ Lâm, thằng bé càng hưng phấn hơn.

“Anh im đi.” Tôi đ/au đến mức không thể thẳng lưng lên được.

Đứa bé cuối cùng cũng dần nằm im. Triệu Duệ Lâm ôm tôi không dám nói gì.

Tôi hôn lên má Triệu Duệ Lâm:

“Dạo này con đạp nhiều quá.”

Anh nhìn tôi, ánh mắt rực ch/áy. Tôi quá hiểu anh định làm gì, vội vàng đứng dậy. Nhưng chưa kịp chạy thì Triệu Duệ Lâm đã giữ ch/ặt tôi lại. Anh cười rồi hôn tôi, tôi đẩy mà không nổi:

“Anh đừng có làm bậy.”

“Đừng sợ.” Giọng anh khàn đặc.

Bị anh ôm hôn một hồi, Triệu Duệ Lâm mới thỏa mãn buông tôi ra:

“Tối nay anh có việc phải ra ngoài, em ngủ sớm đi, không cần đợi anh.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tái sinh nơi hồ băng của Vương gia khờ: Vương phi, lần này để ta bảo vệ nàng

Chương 12
Ngày rơi xuống hồ ấy, thành Trường An đổ trận tuyết lớn chưa từng thấy suốt mười năm qua. Tĩnh Vương Dạ Huyền Thần vốn si ngốc ba năm, vì đuổi theo một con bướm mà rơi vào hồ băng, cả phủ trên dưới đều đang chờ đợi chính phi là ta đây tuẫn táng. Thế nhưng khi chàng tỉnh lại, đôi mắt vốn chỉ biết ngây ngô cười với ta kia, nay lại lạnh lẽo tựa như băng giá. Mọi người đều ngỡ rằng, chàng sẽ nhớ đến người trắc phi thanh mai trúc mã, nhớ đến những vinh hoa phú quý kia. Nào ngờ, chàng chỉ nhớ mỗi mình ta. Chàng nói: "Trong phủ này, kẻ nào là người tốt, kẻ nào là kẻ xấu, bản vương trong lòng đều rõ." Khoảnh khắc ấy, ta biết rằng, vị Vương gia ngốc nghếch mặc người khi dễ kia đã chết rồi. Kẻ sống sót trở về, chính là con sói dữ đã ẩn mình suốt ba năm, mà nanh vuốt của chàng, chỉ vì ta mà lộ ra.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Lê Dạng Chương 6