Buổi ném còn kén rể dần biến thành buổi đá/nh hội đồng.

Đám đàn ông nổi gi/ận bắt đầu tấn công bừa bãi.

“Mẹ nó, có phải mày giẫm vào chân tào không?”

“Đậu má, m/ù à, do anh đ/âm vào tôi mà!”

Tôi nhanh chóng nhận ra, trong nhóm người này, có một chàng trai có màn thể hiện cực kỳ xuất chúng.

Anh ta cao khoảng 1 mét 85, cơ thể rắn chắc, mặt mũi khôi ngô.

Anh ta c/ắt kiểu tóc húi cua trông rất tràn đầy sức sống, trên đỉnh đầu tràn ngập vết chân, xem chừng đó là người bị tôi giẫm phải nhiều nhất.

Anh ta chẳng thèm quan tâm những người khác, đôi mắt chỉ chăm chú nhìn theo quả cầu thêu như mắt chim ưng.

“Bắt được cô rồi!”

Vào lúc này, dưới chân tôi có một lực mạnh.

Nhân lúc tôi mất tập trung, mấy gã đàn ông tranh nhau túm lấy chân tôi, dự là sẽ kéo tôi xuống đất.

Còn quả cầu thêu, lúc này cũng đang rơi xuống từ trên cao.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, tôi chẳng màng điều gì nữa.

Tôi dùng chiêu Bàn Chân Vô Hình, đ/á văng toàn bộ đám đàn ông đang vây quanh mình ngã lăn xuống đất.

Sau đó tôi bật người lên, bổ nhào về phía quả cầu thêu.

Lúc này, quả cầu thêu đã rơi vào lòng anh chàng to cao nọ.

“Đưa cho tôi!”

“Có đá/nh ch*t tôi cũng không đưa cho cô đâu!”

“Tôi đá/nh anh thật đó!”

Ánh mắt coi nhẹ như không của anh ta khiến tôi kh/iếp s/ợ.

Tôi có hơi mềm lòng, nhưng khi nghĩ đến một căn hộ ấy, một chiếc xe và còn cả một cửa hàng mặt đường…

“Hãy xem đây!”

Chàng trai này, đúng là đàn ông đích thực.

Cánh tay anh ta sắp bị tôi bẻ g/ãy rồi, nhưng vẫn khư khư một mực ôm ch/ặt lấy quả cầu thêu không ho he tiếng nào.

“10! 9! 8!”

Màn hình điện tử phát hình ảnh và âm thanh đếm ngược.

Tôi nghiến ch/ặt răng, lòng bàn tay khép lại, rồi đ/ập một cú vào huyệt phía sau gáy anh ta.

Chàng trai trợn mắt lên, nhưng chỉ lảo đảo mấy bước chứ không hề ngất đi.

Tôi bắt đầu thấy nể phục anh ta rồi đấy.

Với cơ thể và tố chất như vậy, đây chắc chắn không phải thứ mà người bình thường có thể có được.

Để thể hiện sự nể phục của mình, tôi lại giáng thêm cho anh ta một cú nữa.

Cuối cùng, chàng trai lảo đảo ngã sõng soài xuống đất, lúc ngất đi, anh ta vẫn ôm thật ch/ặt quả cầu thêu trong lòng.

“3! 2! 1!”

“Hết giờ!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hiền phu

Chương 7
Phu quân bất lực nhưng hiền lương, bèn nhặt về cho thiếp một nam nhân. 'Hắn là kẻ ngoại lai, dung mạo lại tuấn tú, mượn giống thành công rồi, đuổi đi là được.' Chúng ta giả làm huynh muội, hành sự theo kế hoạch. Chẳng ngờ, kẻ kia tựa như sống Bồ Tát. Chẳng những khiến thiếp hoài thai, lúc rời đi, còn để lại một khoản tiền lớn. 'Thôn phụ chốn quê mùa, không xứng sánh đôi, sau này chớ có dây dưa.' Phu quân giận không kìm được, muốn liều mạng cùng hắn. Thiếp khóc lóc ngăn cản. 'Huynh trưởng, thôi đi, chớ làm hại hắn.' Ngoảnh đầu lại nói nhỏ cùng hắn: 'Thời buổi này, kẻ chịu làm không công lại còn dán tiền vào như thế thật khó tìm, cứ giả vờ cho qua chuyện vậy.' Chúng ta đồng tâm hiệp lực tiễn ân nhân đi. Dùng tiền của hắn mua ruộng mở tiệm, sinh hạ con trai, ngày tháng trôi qua thật sung túc. Ba năm sau, Thái tử quay lại chốn cũ, bắt gặp gia đình ba người chúng ta. Hắn tức giận đến phát điên: 'Hảo cho đôi huynh muội các ngươi! Dám xem ta như kẻ ngốc, lừa gạt ta xoay mòng mòng!'
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0