Tôi thẹn quá hóa gi/ận gi/ật tay ra: "Cũng đâu phải tôi c/ầu x/in anh giúp cái đó đâu!"

"Hơn nữa, anh hôn cũng hôn rồi, sờ cũng sờ rồi, còn muốn thế nào nữa?"

Anh ta cúi đầu, môi gần như chạm vào môi tôi, ánh mắt khóa ch/ặt lấy mắt tôi không rời: "Ở buổi tọa đàm, tại sao lại chắn cho tôi trước mặt Trần Mặc?"

Tôi chột dạ quay mặt đi chỗ khác: "Ai chắn cho anh chứ? Tôi nhìn anh ta ngứa mắt không được à?"

Anh ta khẽ cười: "Tất nhiên là được, vậy tại sao lại một mình chạy đi uống rư/ợu?"

Đầu ngón tay anh ta mơn trớn xươ/ng quai xanh của tôi, mang theo một luồng điện khiến tôi không tự chủ được mà r/un r/ẩy, "Tôi thích uống thì uống, liên quan gì đến anh?"

"Uống đến mức đó, vạn nhất không có tôi ở đấy, bị gã đàn ông nào khác hốt đi thì tính sao?"

"Tôi nói rồi, không liên quan đến anh!" Tôi vẫn cứ c.h.ế.t tiệt mà cứng miệng.

"Thẩm Hành." Anh ta gọi cả họ lẫn tên tôi, giọng trầm xuống đầy đe dọa, "Sức chịu đựng của tôi có hạn thôi."

"Tôi c/ầu x/in anh nhịn tôi chắc?" Tôi đ.á.n.h liều ngẩng lên lườm anh ta, "Anh nhìn tôi không thuận mắt thì giỏi lắm tôi đổi ký túc xá!"

Lời vừa dứt, ánh mắt Giang Liễm lập tức u ám đến đ/áng s/ợ, "Thẩm Hành! Cái miệng của cậu đúng là thiếu đò/n thật mà."

"Đổi ký túc xá?" Anh ta lặp lại một lần, chợt cười lên khiến tôi sởn gai ốc, "Cậu đừng hòng, bé cưng ạ, cái tính này của cậu đúng là thiếu sự dạy dỗ rồi!"

"Mẹ nó anh…" Tôi chưa kịp dứt lời, anh ta đã thình lình cúi đầu, một lần nữa chặn đứng miệng tôi.

Nụ hôn này hung hãn hơn hẳn lúc nãy, mang theo hương vị trừng ph/ạt không thể nghi ngờ, cạy mở hàm răng, quấn quýt đến c.h.ế.t đi sống lại. Cảm giác thiếu oxy khiến đầu óc tôi quay cuồ/ng, nhưng cơ thể lại phát nhiệt một cách hổ thẹn.

Tôi vô thức lại bắt đầu cọ vào người Giang Liễm, anh ta hơi tách ra một chút: "Bé cưng, trở thành người của tôi có được không?"

Như m/a xui q/uỷ khiến, tôi không nói lời từ chối thẳng thừng mà chủ động quấn lấy anh ta. Giang Liễm đẩy tôi ra, nhất quyết đòi một câu trả lời: "Không được làm nũng, đồng ý hay từ chối, cho tôi một câu chắc chắn đi."

Giây phút này, đại n/ão tôi đã hoàn toàn bị d.ụ.c vọng kh/ống ch/ế, sụp đổ mà đáp lại: "Tôi đồng ý không được chắc?!"

"Đồng ý cái gì?" Giang Liễm nhướng mày, cười đắc thắng như một con cáo già.

"Đồng ý trở thành người của anh!" Nói xong tôi liền dán ch/ặt lấy anh ta, tiếp tục phóng túng cọ vào người anh ta.

Giang Liễm lập tức ấn ch/ặt tôi xuống dưới thân: "Đừng vội, giúp cậu ngay đây."

Dòng nước ấm hòa lẫn với thứ chất lỏng không tên nào đó chảy xuống. Ngón tay Giang Liễm vẫn đặt ở gốc đùi tôi xoa nắn nặng nhẹ, còn mỹ miều gọi đó là "kiểm tra xem đã rửa sạch chưa".

"Kiểm tra cái tổ sư nhà anh!" Tôi mạnh bạo đẩy anh ta ra, "Mẹ nó anh là đồ bi/ến th/ái à?!"

"Ừm." Anh ta thản nhiên thừa nhận, thong thả rửa sạch những ngón tay, "Chỉ bi/ến th/ái với mình cậu thôi."

Tôi tức đến phát run, một nửa là x/ấu hổ, một nửa là... mẹ kiếp! Thực sự bị anh ta làm cho ra rồi.

Giang Liễm thấy vậy liền cười, lúc anh ta cười lên đúng là đẹp mê h/ồn, mà cũng đúng là khiến người ta thấy da đầu tê dại.

8.

Tối hôm đó, tôi chìm trong cơn á/c mộng suốt nửa đêm. Trong mơ, lúc thì Giang Liễm là vị ki/ếm khách cuồ/ng ngạo bá đạo trong game, lúc lại là chàng coser cao cao tại thượng ở buổi lễ hội, cuối cùng biến thành người bạn cùng phòng đang đ/è nghiến tôi dưới thân, lặp đi lặp lại câu hỏi: "Còn thẳng không? Hửm?"

Lúc tỉnh dậy, phía dưới đã ướt đẫm một mảng. Tôi nằm im lìm trên giường với vẻ mặt tuyệt vọng, khắp người rải rác những vết hôn.

Giang Liễm ở bên cạnh mở mắt ra, giọng nói khàn khàn. Ngửi thấy mùi vị vương vất trên giường, đáy mắt anh xẹt qua một tia hiểu rõ: "Bé cưng, nằm mơ xuân à?"

"… Cút!" Tôi c/ăm gi/ận lườm anh một cái, vùi mặt vào gối.

Dù chưa đi đến bước cuối cùng, nhưng từ trên xuống dưới chẳng còn chỗ nào trên người tôi là Giang Liễm chưa chạm qua. Thậm chí tôi còn nằm mơ thấy chuyện ấy với anh...

Tôi không còn trong trắng nữa rồi... Cái danh trai thẳng từ nay về sau chắc chắn chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa...

Giang Liễm lôi đầu tôi ra khỏi gối, đặt một nụ hôn lên môi tôi. Tôi ngượng nghịu quay mặt đi, vành tai đỏ bừng không thèm nhìn anh, "Không được gọi là bé cưng."

Nghe vậy, Giang Liễm vươn tay kéo tuột tôi vào lòng, "Sao nào, định mặc quần vào là không nhận n/ợ à?"

"Tối qua là ai vì c/ầu x/in tha thứ mà khóc lóc gọi cả 'ông xã' ra thế nhỉ?"

Tôi luống cuống bịt miệng anh lại, gi/ận dữ lườm ng/uýt: "Mỗi bên nhường một bước, 'bé cưng' chỉ được gọi lúc riêng tư thôi."

Giang Liễm tung chăn đứng dậy, chẳng hề né tránh mà để lộ nửa thân trên tinh tráng. Những đường nét cơ bắp rõ rệt dưới ánh nắng, gân xanh ở vùng bụng dưới ẩn hiện sau cạp quần, trên người anh cũng đầy rẫy những dấu vết ân ái. Tôi đỏ mặt dời tầm mắt đi, nhưng vóc dáng ấy cứ lởn vởn trong đầu không sao xua tan được.

Anh thay bộ ga giường đã bẩn ra, đưa tay về phía cạp quần tôi, "Thay quần đi, lát nữa anh mang đi giặt cùng ga giường luôn."

"Em ngủ thêm chút nữa đi, anh đi m/ua đồ ăn sáng." Giang Liễm mặc quần áo chỉnh tề, cúi xuống nhìn tôi rồi lại hôn nhẹ lên môi tôi một cái.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

BÌNH LUẬN NÓI TÔI CHỈ LÀ KẺ THẾ THÂN

Chương 10: HẾT
Năm thứ ba đi theo Lương Dực Thư, “Ánh trăng sáng” của anh về nước, còn tôi thì mang thai. Vốn định dùng đứa con này để tranh thủ một vị trí chính thức. Nào ngờ, tôi lại nhìn thấy hàng loạt dòng bình luận chạy trên không trung. 【Cái tên pháo hôi Omega này không định tưởng rằng chỉ cần mang thai là có thể kiềm chế được Công chính để thuận lợi thăng cấp đấy chứ?】 【Cười chết mất, Lương tổng nhà chúng ta xưa nay ghét nhất là con riêng, anh ấy sẽ chỉ tàn nhẫn bóp chết cả nó lẫn đứa bé thôi!】 Tôi khựng lại hai giây, không tin, kế hoạch vẫn giữ nguyên như cũ. Cho đến khi phát hiện Lương Dực Thư vì muốn lấy lòng “Ánh trăng sáng” mà nâng đỡ đối thủ một mất một còn của tôi. Tôi liền bỏ trốn. Lúc bị Lương Dực Thư tìm thấy khi bụng mang dạ chửa, tên đối thủ kia lại đang nằm trên giường tôi. Anh mắt hằn lên tia máu, gầm lên: "Bé con, em sợ anh đánh chết đứa dã chủng này nên mới bỏ trốn... chứ không phải vì không còn yêu anh nữa, đúng không?"
Đam Mỹ
Boys Love
0
CHỆCH QUỸ ĐẠO Chương 10: HẾT
CẨM NANG ĐI SĂN Chương 8: HẾT