Bệ Hạ, Thần Không Trở Về Nữa

Chương 7

09/07/2025 22:58

Cơ Uyên cười lạnh, giọng đều đều: “Nếu một ngày trẫm bị ám sát trong triều, không còn ai tin, không còn ai c/ứu... chỉ còn một người từ biên cương về, một người không màng sống ch*t đưa trẫm chạy ra khỏi cung...”

“... Thì đó là phản thần sao?”

Không ai dám lên tiếng.

Và ngay lúc ấy, ta thấy đôi mắt y đỏ lên.

Không phải vì gi/ận dữ.

Mà là vì... đ/au.

Sau buổi triều, ta đến gặp y ở điện Thiên Thanh.

Y không mặc long bào, chỉ ngồi bên án thư, viết lặng lẽ dưới ánh đèn.

Trên bàn có mấy bức thư, nét chữ xiêu vẹo, là thư của binh lính biên giới gửi về, nói về thời tiết, về bánh làm vợ gửi, về việc trâu bò đẻ.

Y đọc từng chữ một, như báu vật.

Ta đứng ngoài, không lên tiếng.

Lát sau, y ngẩng đầu, giọng khàn khàn: “Bọn họ nói trẫm bị ngươi thao túng.”

Ta im lặng.

“Ngươi có không?”

“Không.” Ta đáp.

Y gật đầu. “Trẫm biết.”

“Nhưng nếu có một ngày... thiên hạ thực sự không chấp nhận được ngươi nữa, nếu trẫm... buộc phải lựa chọn…”

Ta ngắt lời: “Bệ hạ, đừng nói điều đó.”

Y nhìn ta. Trong mắt là nỗi đ/au rất thật, không phải đ/au vì quyền lực, mà là đ/au vì y đã bị đẩy đến ranh giới mà một đứa trẻ chưa trưởng thành không nên phải bước tới.

Ta tiến đến, lấy tay áo lau giọt mực lem trên mặt y, khẽ nói: “Thần từng nói sẽ bảo vệ bệ hạ. Không phải chỉ bằng đ/ao ki/ếm.”

“Nếu có một ngày thần trở thành cái gai trong mắt triều thần… thần sẽ tự lui.”

Y ngẩng đầu: “Nếu ngươi lui, trẫm biết dựa vào ai?”

Ta cười, nhẹ đến mức chính mình cũng chẳng nghe rõ: “Dựa vào chính người.”

Trên đường về, tuyết lại rơi.

Ta đứng trước cổng phủ, nhìn hoa mai trắng rơi xuống mái hiên, lòng chợt lạnh.

Ta đã quen với việc một mình chắn gió, đỡ tên.

Nhưng hôm nay, lần đầu tiên, ta muốn có ai đó đứng trước mặt ta, ngăn bão thay ta.

Và người đó, lại là một hoàng đế trẻ tuổi, vừa biết đ/au, vừa học cách yêu.

Sau biến cố triều đình, Cơ Uyên không đến gặp ta suốt ba ngày.

Không truyền chỉ. Không nhắn gọi. Không sai người đưa tin.

Phủ tướng quân phủ đầy tuyết, lạnh đến mức đèn dầu cũng khó ch/áy.

Ta không hỏi vì sao. Cũng không chủ động tìm y.

Ta nghĩ… có lẽ y đang suy nghĩ lại. Rằng vị trí của ta đã thật sự khiến y khó xử đến mức nào.

Ta chấp nhận. Vì ta chưa từng oán trách.

Nhưng ta không ngờ, đêm thứ tư, y đến.

Lúc ta đang ngủ gục bên án thư, thì nghe tiếng động rất khẽ ngoài cửa.

Không phải thị vệ. Không phải nô tài. Là một bước chân quen thuộc, cố gắng đi thật nhẹ nhưng vẫn lộ ra vì trời đang đóng băng.

Ta chưa mở mắt, nhưng ngửi được mùi tuyết trên người y.

Mùi của y phục cung đình mới giặt, lẫn hương mai nhàn nhạt mà y hay dùng.

Rồi có gì đó chạm vào vai ta.

Ấm.

Là tay y.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0