Mùa đông dài đằng đẵng.
Vì dị/ch bệ/nh, tôi ở nhà suốt.
Lúc tìm đồ, tôi lật thấy thùng đồ đã mang theo từ nhà Cố Tả lúc chia tay.
Mỗi một món đồ bên trong, đều là ký ức về hai tháng ngắn ngủi chúng tôi ở bên nhau.
Có bức tranh màu nước chúng tôi cùng vẽ, thẻ thành viên phòng gym dưới lầu, mô hình Lego lâu đài Hogwarts và váy liền, dây chuyền, khuyên tai Cố Tả tặng tôi...
Góc thùng đồ có một món quà được gói kỹ lưỡng nằm yên lặng.
Tôi hơi thắc mắc, lúc mở ra xem, tim tôi như bị đ/á/nh mạnh một cú!
Là cuốn vở ngày xưa bị cô giáo tịch thu!
Tôi lật ra xem, từ ngày đầu gặp Cố Tả, mỗi ngày tôi đều viết những chuyện nhỏ nhặt muốn chia sẻ với anh.
Hôm nay đồ ăn ở nhà ăn mặn quá, cậu nhớ uống nhiều nước vào nhé.
Hôm nay lúc mình đi xe về nhà, nhìn thấy một con diều hình trái tim ba chiều màu đỏ, bay lượn trên trời, kéo theo một cái đuôi rất dài. Không biết lúc ấy cậu có đang cùng mình ngắm nhìn không nhỉ?
Giải c/ứu Trái Đất mệt thật, tuy có hơi vất, nhưng mình vẫn sẽ tiếp tục, đừng hỏi mình có khóc không nhé, vì siêu nhân không được rơi lệ.
Mãi đến trang cuối cùng tôi viết, đề ngày 22 tháng 6 năm 2008:
"Trong mưa, đôi mắt cậu sáng lấp lánh như cười với tôi, trong mắt tựa chứa cả một dải ngân hà rực rỡ. À, thì ra lúc mưa, cũng có thể có nhiều sao đến thế... Cố Tả, 亻" (nét đầu của chữ "你")
Tôi nhớ, khi đó chữ "cậu" (你) mới viết được một nửa, đã bị gi/ật đi.
Tôi lật về sau, nửa sau cuốn vở, là nét chữ cứng cáp, mạnh mẽ của Cố Tả, viết dày cả tập.
Ngày 22 tháng 1 năm 2009: Lần này anh thi được top 10, cô giáo đã đưa cuốn vở cho anh theo giao kèo. Khương Hữu, khi nào em đến lấy?
...
Ngày 9 tháng 6 năm 2010: Khương Hữu, tốt nghiệp rồi, bọn anh dọn hết đồ ra khỏi lớp học rồi, sao em vẫn chưa quay lại?
Ngày 1 tháng 9 năm 2010: Anh thi đỗ vào trường Y hệ tám năm, ngày đầu tiên nhập học, rất hy vọng sẽ gặp em ở một góc rẽ nào đó.
...
Ngày 5 tháng 3 năm 2011: Khương Hữu, hôm nay là sinh nhật em. Sinh nhật vui vẻ. Em đang ở đâu?
Ngày 28 tháng 8 năm 2011: Anh tìm em cả kỳ nghỉ hè, không ai biết tin tức của em. Bặt vô âm tín, không một lời nhắn. Đôi khi anh nghĩ, có phải em chỉ là một cô gái do anh tưởng tượng ra không?
...
Ngày 2 tháng 7 năm 2015: Hôm nay anh quay lại trường cũ của chúng ta. Đứng ở sân thể dục, khi gió thổi từ bốn phương tám hướng, anh như nghe thấy tiếng cười của em. Năm năm rồi, Khương Hữu, rốt cuộc em đang ở đâu?
...
Ngày 3 tháng 9 năm 2016: Hữu Hữu, gió ở LA lạnh quá. Thì ra nơi càng xa em, càng lạnh.
Ngày 9 tháng 10 năm 2016: Hữu Hữu, trong chuyện chúng mình, em đã dốc hết sức mình, cho nên dù kết quả cuối cùng thế nào, cũng sẽ không hối tiếc. Vậy còn, anh thì sao? Anh làm sao để đối mặt với chính mình?
...
Chương 9:
Ngày 14 tháng 2 năm 2017: Hữu Hữu, anh muốn tặng em rất nhiều quà Valentine. Tấm thảm Morocco, nước hoa Vùng Đất Không Người, tuyết trên đỉnh Jungfrau và chiếc váy liền màu trắng anh thấy trong tủ kính tối nay... Chỉ muốn tặng cho em.
Ngày 23 tháng 6 năm 2017: Điều quan trọng nhất trong đời: Tổ quốc, Y học và em.
...
Ngày 22 tháng 6 năm 2018: Hữu Hữu, cuối cùng anh cũng có tin tức của em, anh đang chuẩn bị dữ liệu cuối cùng cho luận văn. Đợi anh về! Đợi anh! Nhất định phải đợi anh!
...
Nước mắt tôi rơi xuống, rơi mãi xuống một tấm ảnh kẹp ở trang sau.
Tấm ảnh đó được chụp từ hàng ghế khách mời.
Khi đó, dưới ánh đèn sân khấu, tôi đang nắm tay một người đàn ông khác, cười dịu dàng. Tôi là cô dâu.
Ngày 2 tháng 8 năm 2018: Ngày hôm đó, anh nhận được bằng tiến sĩ.
Ngày hôm đó, anh đ/á/nh mất cô gái của mình.