Vẫn Không Quên Được Chàng

Chương 3 + 4

07/10/2024 14:53

3.

Nắp nồi vừa mở ra, hương thơm đã tỏa ra khắp nơi.

Sợ bạo quân còn chưa đủ hứng thú, ta còn dán thêm một vòng bánh bột ngô xung quanh nồi.

Kỳ Dận có vẻ không mấy ấn tượng với vẻ ngoài của món ăn, lông mày hắn vẫn nhíu ch/ặt.

Cao công công lên trước thử đ/ộc, sau đó Kỳ Dận mới cầm đũa lên nếm thử một miếng…

Ngay sau đó mắt hắn lập tức trở nên sáng rực.

Bạo quân ăn đến cao hứng, tính tình cũng trở nên tốt hơn trước.

Hắn vung tay áo dài, ngồi trước nồi tiếp tục ăn, còn gọi ta tới ăn cùng.

Sau khi gặm xong một cái đùi ngỗng, Kỳ Dận hỏi ta: “Cao Quý Phi, món này gọi là gì?”

Ta cũng đang gặm cánh ngỗng, miệng lúng búng trả lời: “Nồi gang hầm ngỗng.”

“Vậy nồi này còn có thể nấu thứ khác không?”

“Ví dụ như…”

Kỳ Dận nhẹ nhàng liếc ta một cái: “Lẩu nấu móng giò?”

Ta sặc cả nước miếng.

“Chắc là… cũng được.”

Vì cái mạng nhỏ này, ta ra sức bắt đầu khoác lác, nói rằng cái nồi này có thể nấu được mọi thứ…

Nào là lẩu cá, lẩu sườn, lẩu gà…

Mọi thứ đều có thể nấu, mỗi bữa một món khác nhau.

Kỳ Dận vừa trộn dưa chua với cơm rồi ăn hết một bát, hắn vung tay hào phóng tha cho ta một mạng.

4.

Đêm đó, Kỳ Dận lật thẻ bài của ta.

Lần đầu tiên trong đời đi hầu hạ chuyện giường chiếu, hơn nữa đối tượng lại là một tên bạo quân tính khí thất thường khiến ta lo lắng vô cùng.

Ta cẩn thận đút cho hắn ăn chút điểm tâm đêm khuya, rót trà ấm, đợi hắn ăn no uống đủ rồi mới bắt đầu hầu hạ hắn thay y phục đi ngủ.

May mắn thay, bạo quân dường như không có ý định ngủ với ta.

Nhưng khi ta vừa nằm lên giường, Kỳ Dận bỗng nhiên xoay người lại.

Bàn tay lớn của hắn đặt lên eo ta, hắn hơi dùng sức khiến ta lập tức bị kéo vào phía trong giường.

Hắn vòng tay ôm lấy ta, điều chỉnh tư thế cho thoải mái.

“Nói đi.”

Ta: ???

Im lặng vài giây, ta nghĩ lại về tất cả những sai lầm gần đây của mình.

Có phải chuyện hôm nay ta đã hai lần nhìn vào gương mặt đẹp trai của Chu thái y không?

Hay là chuyện ta bị hắn phát hiện đang lén ăn móng giò?

Ta r/un r/ẩy, suýt chút nữa quỳ xuống nhận lỗi thì lại nghe thấy giọng nói của hắn vang lên trên đỉnh đầu.

Giọng nói hòa quyện cùng đêm tối, có phần khàn khàn.

“Nhanh nói, kể chuyện trước khi ngủ.”

“…”

Ta im lặng nửa ngày, thử lên tiếng thăm dù: “Hoàng Thượng đã từng nghe chuyện “Công chúa Bạch Tuyết” chưa?”

Hoàng Thượng lắc đầu.

Vì vậy, ta tự tin kể toàn bộ câu chuyện hắn nghe.

Kể xong, người này hai mắt vẫn mở to, tinh thần vô cùng tỉnh táo.

Khi ta còn đang do dự không biết có nên kể thêm chuyện “Cô bé tí hon” hay không, hắn đột nhiên nghiêng đầu nhìn ta.

Trong ánh nến lay động, ta gối đầu lên cánh tay hắn, khoảng cách giữa ta và hắn chỉ còn trong gang tấc.

Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, ai động lòng trước thì ta không nói.

Thành thật mà nói, tên bạo này có vẻ ngoài khá đẹp đó.

Ít nhất thì…

Hôm nay ta đã lén nhìn Chu thái y vài lần, nhưng nếu để so sánh y với Kỳ Dận thì gương mặt của Chu thái ý bỗng trở nên mờ nhạt hẳn.

Ta li /ếm môi, lo lắng muốn hỏi liệu có phải câu chuyện vừa rồi không làm hắn hài lòng hay không, thì Kỳ Dận đột nhiên hỏi:

“Cao Quý Phi, trẫm hỏi ngươi, nam nhân đẹp trai nhất Kỳ quốc này là ai?”

Ta cúi đầu, che giấu cảm xúc, khéo léo buông lời nịnh nọt: “Là người, tất nhiên là người.”

Bạo quân hài lòng nhìn ta một cái, sau đó nhắm mắt ngủ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam chính bạch nguyệt quang trở về

Chương 12
Tôi xuyên thành nhân vật phụ ác độc chuyên đi tranh giành trong truyện đoàn sủng. Nhưng bản thân tôi vốn là đứa vô cùng sợ xung đột và gây rắc rối, lúc nào cũng cảm thấy mình không xứng đáng. Thế là từ đó tôi hoàn toàn từ bỏ việc tranh giành với Thời An, thụ chính được cả nhóm người yêu thương. Tôi học cách an phận thủ thường, họ bảo gì tôi cũng ngoan ngoãn nghe theo. Anh trai mang quà nước ngoài về, nói sẽ dành món hàng giới hạn đó cho Thời An. Tôi gật đầu như đương nhiên: “Vâng ạ.” Bố muốn giao một vị trí quan trọng trong công ty cho Thời An, nói rằng cậu ấy giỏi hơn. Tôi tỏ vẻ thông cảm: “Được ạ.” Thấy tôi biểu hiện khá hơn hẳn, người nhà do dự không biết có nên tổ chức sinh nhật cho tôi không. Tôi hiểu chuyện từ chối: “Không cần đâu ạ.” ... Các nhu cầu về vật chất lẫn tinh thần, tôi đều không dám đòi hỏi họ nữa. Ai ngờ họ lại trở nên hoảng hốt khác thường, chủ động mang đến đủ loại tài nguyên quý giá. Tôi hoảng sợ lùi lại, bị một người đàn ông cao to đẹp trai ôm chặt trong vòng tay bảo vệ. Đêm khuya, anh khàn giọng thì thầm bên tai tôi: “Cưng à, tối nay dùng tư thế đó nhé?” Tôi không nghĩ ngợi, vô thức định đồng ý: “Ừ… ơ?”
1.19 K
2 Phương Lê Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm