6.

Mang theo chấp niệm đó, tôi đã xuyên không.

Khi xuyên đến đại viện nhà họ Cố, Cố Thời Diễn đang bị đám anh trai đ/è đầu cưỡi cổ, b/ắt n/ạt không thương tiếc. Hệ thống bảo trong cuốn tiểu thuyết ngôn tình cẩu huyết này thì luật pháp chỉ là tờ giấy lộn. Thế nên xung quanh chẳng ai báo cảnh sát, còn có khối kẻ đứng xem náo nhiệt.

Tôi liếc nhìn tấm biển trăm năm của nhà họ Cố. Hừ, hóa ra cái gọi là thanh liêm chính trực cũng chỉ đến thế mà thôi.

"Các người đ.á.n.h đủ chưa?" Trước khi Cố Thời Diễn bị đ.á.n.h c.h.ế.t, tôi đã thay nữ chính xuất hiện. Nữ chính đã bị hệ thống dùng chút th/ủ đo/ạn nhỏ chặn lại ở ngoài con ngõ.

Tôi xuyên không với cơ thể của tuổi 24. Thế nên đứng giữa đám nhóc lớn nhất cũng chỉ 15 tuổi này, tôi vẫn khá có uy lực. Chúng khựng lại, hỏi tôi là ai.

"Việc riêng nhà họ Cố, người ngoài chớ xen vào!"

"Đúng là người có học có khác, đi b/ắt n/ạt người ta mà cũng dùng từ văn hoa thế." Tôi ngồi thụp xuống kiểm tra vết thương trên người Cố Thời Diễn.

Nhưng bị anh ta bướng bỉnh đẩy ra: "Đừng chạm vào tôi."

Chà chà. Đúng là vẫn thanh cao y như xưa nhỉ!

Nếu không phải vì có kế hoạch từ trước, tôi đã muốn cầm cái thước kia lên vụt vào m.ô.n.g anh ta rồi. Tiếc là tôi không làm thế.

Tôi chỉ thản nhiên rút ra một con d.a.o nhỏ, để lộ lưỡi d.a.o sắc lẹm. Tôi dùng nó nâng cằm thằng nhóc cầm đầu lên, "Bất kể bọn mày là anh Cả hay cậu Hai của cậu ấy. Từ hôm nay trở đi, Cố Thời Diễn là người của tao."

7.

Hệ thống bảo lời thoại của tôi "trẻ trâu" quá.

Tôi tặc lưỡi: "Có 'trẻ trâu' bằng mấy câu thoại của đám bệ/nh kiều bi/ến th/ái trong sách không?"

Hệ thống lắc đầu lia lịa.

Sau khi dễ dàng c/ứu được Cố Thời Diễn, tôi mới biết rõ sự tình. Hóa ra đám con cháu thế gia này vì tranh sủng, ngứa mắt vì Cố Thời Diễn lúc nào cũng nổi bật hơn người, nên mới tìm đại một cái cớ.

Nhà họ Cố có bảy người con, năm người là cùng cha khác mẹ. Nhưng chỉ cần bước vào viện này, tất cả đều phải gọi mẹ của người anh Cả là mẹ. Duy chỉ có cậu Út Cố Thời Diễn là không.

Thế là, dưới sự cầm đầu của anh Cả, đám em trai hợp sức lại "dạy dỗ" anh ta. Không cho anh ta ngồi cùng bàn ăn cơm, đi học về làm việc nhà xong còn bị đ.á.n.h đ/ập dã man. Lúc này Cố Thời Diễn mới quay về nhà họ Cố, người cha cũng chẳng coi trọng anh ta nên cứ mắt nhắm mắt mở cho qua. Chỉ dặn một câu: "Đừng đ.á.n.h c.h.ế.t là được."

Thật nực cười làm sao. Mở cửa ra là danh gia vọng tộc vạn người kính ngưỡng, đóng cửa lại là một lũ hủ bại phong kiến cổ hủ.

"Không ngờ trông cậu hào nhoáng thế này mà hồi nhỏ cũng t.h.ả.m hại giống tôi nhỉ?" Tôi tiện tay m/ua một túi quýt, ném cho Cố Thời Diễn một quả. Mặt mũi tên này đen như đ.í.t nồi, hóa ra từ bé đã là một tên mặt liệt rồi.

"Anh rốt cuộc là ai? Tôi không cần đồ của anh."

Nhớ đến chiến tích kỳ thị đồng tính của anh ta sau này, tôi buột miệng: "Là vợ cậu."

Cố Thời Diễn nhỏ tuổi khựng lại, sắc mặt tối sầm, cuối cùng lộ ra một biểu cảm khó tả. Giống như vừa mới ăn phải thứ gì đó rất kinh khủng.

Tôi không kìm được mà ôm bụng cười ngặt nghẽo. Biết anh ta sợ cái này như thế, kiếp trước tôi đã làm vậy để gh/ê t/ởm anh ta sớm hơn rồi. Dù sao thì tôi vốn dĩ cũng chẳng cần liêm sỉ, vì đạt được mục đích mà không từ th/ủ đo/ạn.

Đợi đến lúc cười đ/au cả bụng, tôi lại cúi xuống ghé sát tai anh ta, "Ông xã ơi~! Có thích vợ tương lai của cậu không?

"Ông xã, cậu nói gì đi chứ ông xã!"

"..."

Lần này tôi đã thành công khiến Cố Thời Diễn "nhí" cảm thấy gh/ê t/ởm đến tận cổ rồi.

9.

Tối hôm đó, tôi trổ tài làm một bàn tiệc thịnh soạn.

Cố Thời Diễn đã ba năm nay không được ngồi vào bàn ăn cơm, lần nào cũng chỉ lủi thủi bưng bát, ngồi xổm cạnh chuồng ch.ó mà ăn.

Sau khi "mời" được Cố Thời Diễn nhỏ lên bàn, tôi cười hì hì trêu chọc: "Vợ tương lai của cậu đối xử với cậu có tốt không?"

Nhóc mím môi, không thốt một lời. Đúng là đồ cứng đầu như trâu mà.

Mấy ngày sau đó, tôi đều kè kè theo sau bảo vệ Cố Thời Diễn.

Mấy đứa trẻ trong đại viện nhà họ Cố ban đầu còn định so găng với tôi. Chúng gọi đến một đám đàn em, tay gậy tay guộc, d.a.o găm, đủ loại vũ khí.

Tôi chẳng buồn động chân động tay, trực tiếp lôi video quay lại cảnh chúng b/ắt n/ạt Cố Thời Diễn ra, cười hiền hòa: "Mấy đứa đoán xem nếu anh tung cái này lên mạng, rồi gửi đến chỗ Sếp của ba mấy đứa... thì sẽ thế nào nhỉ?"

Đám nhóc khác có thể không hiểu, nhưng thằng Cả nhà họ Cố thì rất biết điều. Thấy cách ăn mặc phô trương của tôi, nó thừa hiểu gia thế tôi không phải dạng vừa. Thế là nó nghiến răng xin lỗi, hứa từ nay về sau sẽ không b/ắt n/ạt Cố Thời Diễn nữa.

Tôi hớn hở thưởng cho nó hai viên kẹo, dặn nó nhớ lấy lời mình nói. Nhưng điều này lại khiến Cố Thời Diễn không vui.

Trên đường đưa nhóc về biệt thự, nhóc mang một gương mặt mâu thuẫn đến mức méo mó, quay đầu đi rồi khẽ gi/ật giật vạt áo của tôi.

Tôi: "?"

Cố Thời Diễn c.ắ.n môi, khó nhọc lên tiếng: "Vợ... tương lai, kẹo của em... đâu?"

10.

Không phải chứ, nhóc này coi là thật đấy à!

Hệ thống ở bên cạnh hả hê, cười nhạo tôi chơi d.a.o có ngày đ/ứt tay. Tôi sợ đến mức vội vàng giải thích lúc trước là lừa nhóc thôi, bảo nhóc đổi miệng gọi là "anh".

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm