Sinh Trụ Mẫu Tử

Chương 5

26/02/2025 17:15

"Đóng sinh trụ" là cách gọi trong dân gian. Người xưa m/ê t/ín, cho rằng những công trình xây mãi không xong đều do yêu m/a q/uỷ quái phá rối. Mà bọn chúng gây chuyện, đơn giản là chỉ muốn được cúng tế.

Con nào nhu cầu thấp thì dùng gia súc, nếu gia súc không đủ thì phải dùng người. Dùng người phiền phức hơn ở chỗ dễ thành oan h/ồn báo oán. Quá trình đóng trụ cực kỳ dã man, gần như chín người thì mười kẻ hóa q/uỷ.

Kẻ đứng sau hẳn phải có chút bản lĩnh, nghĩ ra chiêu dùng văn tự m/ua b/án này. Lợi dụng khế ước của gia chủ để biến người thành s/úc si/nh, trốn tránh luật nhân quả. Như thế, dù cho có một ngày nạn nhân tìm được thủy q/uỷ thế mạng b/áo th/ù, cũng chỉ truy đến gia chủ, còn hung thủ thật sự sẽ thoát tội.

Đó là lý do hôm qua tôi đã x/ác định được vị trí, nhưng không cách nào tìm được h/ồn của cô Tần. Bởi vì tôi dò theo dấu vết người thường, mà cô Tần đã không còn là một con người trọn vẹn nữa rồi.

Tống Kha phóng xe như bay, chốc lát đã tới cầu Thảo Mão. Khác hẳn không khí âm lãnh đêm qua với dòng nước đen ngòm, ban ngày cầu đông nghịt người qua lại, quả thật nhộn nhịp.

"Tiểu sư phụ, có nhìn ra gì không? Cô Tần có ở đây không?" Tống Kha cất giọng thận trọng.

"Mắt thường không thấy được đâu, phải dùng khế ước." Tôi cầm bút lên, vẽ hình que diêm lên chữ "Tiểu Nguyệt Lượng". Bút tiên thuộc âm, dùng uy lực khế ước gọi h/ồn Tiểu Nguyệt Lượng giúp cô ấy hiện về chốc lát được.

Hình que diêm có vẻ khó chịu, cựa quậy một chút rồi ngồi dậy trên tờ khế. Thấy Tống Kha mắt sáng rực nhìn chằm chằm, tôi đặt hình que diêm lên tay hắn: "Nè, Tiểu Nguyệt Lượng của anh đấy."

"Tiểu... của tôi... không phải..." Người đàn ông nghiêm túc đột nhiên sững sờ, há hốc mồm không thốt nên lời.

Cuối cùng, hình que diêm tự leo từ cánh tay hắn lên vai, ôm lọn tóc dài rủ xuống làm dây an toàn. Suốt quá trình ấy, Tống Kha đứng im như tượng đ/á.

"Thôi đừng đơ nữa. Về nghỉ đi, tối nay còn nhiều việc lớn phải làm lắm."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
4 Ôn Cố Chương 13
9 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Bên vực thẳm Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm