Linh nhãn

Chương 8

14/08/2024 19:04

Hai người nghỉ ngơi mãi đến chập tối, lúc ra ngoài, cơ thể đã ngưng kết thành thực thể.

Tôi nói với họ, mẹ tôi cũng sẽ rời đi vào đêm trăng tròn, khi trở về cơ thể sẽ ở trạng thái trong mờ.

Thư Sinh Khóc Cười nói: “Rất có khả năng bọn ta bị cùng một loại phong ấn.”

Tôi hỏi: “Làm thế nào mới có thể giải trừ phong ấn?”

Chú thở dài: “Nếu có thể tìm được th* th/ể, an táng cẩn thận, có lẽ sẽ phá bỏ được. Bọn ta đã bị nh/ốt ở đây rất nhiều năm rồi, chỉ e không còn tìm được th* th/ể nữa. Mẹ con được ch/ôn cất ở đâu?”

Tôi hỏi: “Ch/ôn cất là cái gì?”

Chú nói với vẻ kỳ lạ: “Có nghĩa là ch/ôn th* th/ể xuống đất. Con không biết m/ộ phần của mẹ mình ở đâu sao?”

Tôi nói: “X/ác của mẹ bị chuyển đến nhà dì Hồng rồi. Dì nhà kế bên bị chồng đá/nh ch*t cũng được đưa đến nhà dì Hồng, chứ không ch/ôn xuống đất.”

Sắc mặt Thư Sinh Khóc Cười cực kỳ nghiêm trọng, sau một hồi mới nói: “Chuyện này vô cùng kỳ quái, dì Hồng ắt hẳn có vấn đề rất lớn.”

Tôi nói: “Con có thể lén lút lẻn vào trong nhà dì Hồng, xem cho rõ ngọn ngành.”

Thư Sinh Khóc Cười nghiêm túc nói: “Đình Muội, con đừng tham gia vào chuyện này nữa. Dì Hồng trấn yểm biết bao nhiêu q/uỷ quái rồi, lai lịch không tầm thường đâu.”

Q/uỷ Tân Nương cũng nói: “Đình Muội, con cứ sống cùng chúng ta đi. Sau này, cả con và Hiểu Hiểu đều là con gái ta.”

Tôi lo lắng nói: “Bóng dáng mẹ con ngày càng mờ đi, sau này liệu có biến mất không? Thời gian lâu dần, có phải mọi người cũng sẽ biến mất không?”

Sau một hồi trầm mặc, Q/uỷ Tân Nương gượng cười: “Mẹ con sống quá khổ sở, có thể biến mất không phải chuyện x/ấu. Bọn ta đã tồn tại rất rất lâu rồi, nên cũng không sợ biến mất.”

Tôi quyết tâm nói: “Dù thế nào con cũng sẽ không nhìn mọi người biến mất đâu. Chờ đến khi con thuần thục Linh Nhãn, con sẽ về làng điều tra rõ chân tướng.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hoa tàn trên sa mạc

Chương 8
Giới thiệu: Bảy năm trước, con gái của Bùi Phượng Hề đã chết trong một trận bão cát vì chồng cũ Khương Tịch Từ điều đi chiếc trực thăng cứu hộ. Cô xé bỏ giấy đăng ký kết hôn, trở thành "Sa Hồ" - nhân viên cứu hộ duy nhất ở miền Tây có thể băng qua vùng bão cát tử thần. Bảy năm sau, để cứu Khương Hòa Âm - con gái của người tình trong mộng, Khương Tịch Từ đã dùng thủ đoạn ép buộc cô thực hiện nhiệm vụ. Khi Bùi Phượng Hề tiến sâu vào tâm bão để cứu con gái của kẻ thù, cô phát hiện ra Khương Hòa Âm đã sớm biết sự thật và ghi lại một đoạn video sám hối. Cuối cùng, cô hy sinh bản thân trong hố cát sụp đổ, đoàn tụ với linh hồn của con gái Dung Dung. Một đoản văn đầy đau thương về tình mẫu tử, sự trả thù và sự cứu rỗi.
Báo thù
0