Linh Vũ Thiên Hạ

Chương 810: Linh hồn ly thể (1)

05/03/2025 17:21

- Chạy.

Thôi Mệnh phán quan hét lớn một tiếng rồi nhanh chóng chạy trước tiên. Mà Hắc Bạch vô thường mới vừa rồi còn vô cùng kiêu ngạo không gì sánh được lúc này cũng kinh hãi, nhìn vào mấy người đang lao thẳng tới. Cảm nhận kình khí cường hãn khiến cho hai người kinh hãi, vội vàng lui về phía sau. Bọn họ thực không ngờ tới bên trong Phi Linh môn này lại có cường giả bực này.

- Ngươi rốt cuộc là ai, Linh Vũ giới ta quyết không bỏ qua cho ngươi.

Trước không trung, Thôi Mệnh phán quan hét lớn.

- Linh Vũ giới sao? Còn không uy hiếp được tới ta.

Một tiếng hét lớn vang lên. Một đạo chân khí bàng bạc lập tức phong tỏa không gian. Trong bầu trời, lúc này không gian to lớn lập tức rung động, phong vân biến sắc.

Sưu Sưu.

Bên cạnh, thân thể Hắc Bạch vô thường vừa mới chạy trốn thì bốn đạo thân ảnh lập tức phong tỏa không gian bao vây lấy hai người vào bên trong. Sát khí bốn người bạo phát, từng đạo lực lượng bạch bạc không chút do dự được đẩy về phía trước.

Sắc mặt Hắc Bạch vô thường lúc này vô cùng xấu xí, ánh mắt kinh hãi. Đồng thời chân khí bạo phát ra, trực tiếp chống lại bốn người trước mặt.

Phanh Phanh.

Trong không gian bị phong tỏa đột nhiên n/ổ tung, lực lượng cuồ/ng bạo khiến cho người ta sợ hãi.

- Chết đi.

Kình khí chưa tiêu tán, hai đạo thân ảnh che mặt trực tiếp bắn về phía trước. Thân thể hóa thành một đạo tàn ảnh khiến cho không gian vặn vẹo, gợn sóng. Mang theo một đạo công kích xuyên thấu không gian hung hăng đánh vào người Hắc Bạch vô thường.

Phanh Phanh.

Hai đạo công kích không chút bảo lưu bỗng nhiên đánh tới. Kình phong kinh khủng khuếch tán khiến cho sóng gợn trong không gian trực tiếp lan tràn về bốn phía.

Sau tiếng n/ổ vang, Hắc Bạch vô thường trực tiếp phun ra một ng/ụm m/áu. Dưới một kích liên thủ của bốn người thần bí, hai người Hắc Bạch vô thường này chỉ trong vòng hai chiêu đã bị đánh chết. Thế nhưng chết trong tay ai hai người bọn hắn cũng không biết.

- Thôi Mệnh phán quan, chịu chết đi.

Không gian vặn vẹo, Vũ Vương che mặt kia lúc này rốt cuộc cũng có hành động. Thân ảnh hóa thành một đạo thiểm điện bắn về phía THôi Mệnh phán quan. Chân khí uy áp, khí tức m/ạnh mẽ tràn ngập không trung.

- Ta liều m/ạng với ngươi.

Sắc mặt Thôi Mệnh phán quan lạnh lùng hét lớn một tiếng. Chân khí nóng bỏng bàng bạc quanh người bạo phát. Hắn cắn răng đánh ra từng đạo thủ ấn, chân khí bắt đầu tuôn ra. Quanh người lúc này được một vòng hỏa diễm kỳ dị bao phủ, giống như biển lửa vậy. Sau đó cuồn cuộn đánh về phía trước.

- Phá cho ta.

Vũ Vương che mặt quát lạnh một tiếng. Tiếng quát vừa dứt, thủ ấn được kết, năng lượng thủy hệ bàng bạc từ trong cơ thể bạo phát trong nháy mắt hội tụ lại một chỗ. Tiếp theo trực tiếp hóa thành một cơn sóng mấy nghìn thước mang theo uy áp cường hãn trực tiếp bao phủ trên biển lửa kia.

Cơn sóng cùng với biển lửa va chạm, không gian chung quanh trực tiếp vặn vẹo. Dưới năng lượng bàng bạc, kình khí bắn ra bốn phía, không gian rung động như sắp đổ, uy áp kinh người kia khiến cho tim mọi người không khỏi đập nhanh hơn mấy phần.

- Chỉ là Vũ Vương nhị trọng mà cũng dám kiêu ngạo, chết đi cho ta.

Tiếp theo, Vũ Vương che mặt kia lại quát lên một tiếng. Thủ ấn trong tay đánh xuống. Cơn sóng mấy nghìn thước trong không gian ầm ầm trút xuống, trực tiếp hóa thành năng lượng bàng bạc. Năng lượng tuôn ra khiến cho sóng gợn trong không gian trực tiếp tiêu thất, trong không gian mơ hồ có khe nứt không gian xuất hiện.

Phanh Phanh.

Năng lượng va chạm với biển lửa, trong nháy mắt bộc phát ra tiếng n/ổ kinh thiên, biển lửa n/ổ tung, trong nháy mắt hóa thành năng lượng nóng bỏng biến mất trong thiên địa.

Phanh.

Kình khí cuồ/ng bạo giống hư một cơn lốc khuếch tán ra bốn phía. Tiếp theo, trong không gian hỗn loạn tràn ngập kình khí có một đạo thân ảnh đột nhiên xuất hiện trước người Thôi Mệnh phán quan. Một đạo chưởng ấn trực tiếp đánh vào trong ngực Thôi Mệnh phán quan.

Sưu.

Thân thể Thôi Mệnh phán quan giống như diều đứt dây bay ngược về phía sau. Cuối cùng nặng nề đập vào mặt đất phía dưới. Mặt đất nứt nẻ tạo thành tiếng răng rắc. Thân thể Thôi Mệnh phán quan trực tiếp bị đánh thành một đống thịt nát, huyết nhục không rõ.

- Mặc kệ ngươi là ai, th/ù này nhất định sau này ta sẽ báo.

Lúc này phía xa đột nhiên vang lên thanh âm lạnh lẽo của Thôi Mệnh phán quan. Một đạo lưu quang nhanh như thiểm điện biến mất.

- Linh h/ồn ly thể, ngươi trốn đi đâu?

Sắc mặt Vũ Vương che mặt trầm xuống, thân thể trực tiếp đuổi về phái trước. Trong nháy mắt đã không thấy tăm hơi.

- Linh h/ồn ly thể?

Sắc mặt Lục Thiếu Du trầm xuống. Loại thủ đoạn này tuy rằng Lục Thiếu Du chưa từng tiếp xúc qua. Thế nhưng cũng không xa lạ. Trên Thiên Linh lục từng có giới thiệu qua. Tới cấp bậc Vũ Vương và Linh Vương, linh h/ồn sẽ vô cùng cường đại, đã có thể rời khỏi thể xác. Chỉ cần linh h/ồn không chết tương đương với việc không thể đánh chết người này.

Đương nhiên, linh h/ồn rời khỏi thể xác nếu như thân thể bị diệt, tuy rằng là không chết thế nhưng bị thương vô cùng nặng, không phải là bị thương nặng bình thường.

Giờ phút này chung quanh vô cùng tĩnh lặng. Thế nhưng trong lòng mọi người lại không hề bình tĩnh. Trận đại chiến này trình đột ác liệt vượt quá sự tưởng tượng của mọi người. Mà cuối cùng cường giả Vũ Vương đều xuất hiện khiến cho mọi người vô cùng kinh hãi.

Đệ tử Phi Linh môn đều vô cùng kinh hãi, còn chưa phục hồi tinh thần lại. Lúc này bọn họ mới biết không ngờ Phi Linh môn của mình lại có thực lực tới bước này. Trong môn còn có rất nhiều cường giả ẩn giấu mà bọn họ không biết.

Trận đại chiến này kết thúc, giờ phút này hình tượng vị chưởng môn này trong lòng đám đệ tử Phi Linh môn cao tới cực điểm.

Trong lòng đệ tử Vũ đường vốn không quá coi trọng vị chưởng môn này, chưa từng có thời gian ở chung, bọn họ chỉ phục tùng mệnh lệnh của hai vị đường chủ mà thôi. Sự tình của chưởng môn bọn họ đã từng nghe nói qua. Thế nhưng trong trận đại chiến vừa rồi, thực lực của chưởng môn cùng với một màn truy sát Vũ Suất in sâu trong lòng bọn họ.

Đám người Q/uỷ Tiên Tử Bạch Oánh, Thôi H/ồn Độc Suất Đông Vô Mệnh nhìn nhau. Cường giả đột nhiên tới này bọn họ cũng đã suy đoán ra là người phương nào, trong lòng không khỏi thở dài một hơi.

Giữa không trung, lúc này còn lại hai Vũ Suất và một Linh Suất, chính là ba người Tưởng Lượng Nguyệt, Hoàng Hán Lương, Tiễn Trường Vận của Hắc Sát giáo.

- Xin lỗi chúng ta tới trậm.

Trong bầu trời, ánh mắt bốn người che mặt hiện lên tiếu ý rồi lập tức đáp xuống bên người Lục Thiếu Du.

- Không muộn, tới vừa lúc. Nếu như chậm tí nữa thì tiểu tử sẽ vô cùng phiền phức.

Lục Thiếu Du cười khổ, thân phận của bốn người này Lục Thiếu Du vô cùng rõ ràng.

- Tiểu tử ngươi nếu như gặp phải chuyện không may chúng ta cũng sẽ rất phiền phức. Hai nha đầu kia sẽ không bỏ qua cho chúng ta.

Trong bốn người, một giọng nữ nhân vang lên.

Sưu.

Trước không trung, thân ảnh Vũ Vương che mặt nhanh như thiểm điện quay về, ánh mắt vô cùng bất đắc dĩ nói:

- Để cho Thôi Mệnh phán quan chạy thoát rồi. Linh h/ồn chạy trốn muốn đuổi rất khó. Thế nhưng cho dù hắn có cơ hội khôi phục thì thực lực cũng sẽ mất một mảnh lớn, không cần lo lắng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ba Năm Bên Anh, Đổi Lấy Một Ngôi Mộ Đẹp

7
Tôi nhặt được một alpha mất trí nhớ bên cầu. Anh dính người, thích làm nũng, ngoan ngoãn hơn cả omega. Nhưng bây giờ, anh đã khôi phục ký ức. Anh dẫn người đến đập phá căn nhà của chúng tôi, rồi ném tôi ra ngoài đường. “Ghê tởm thật, mẹ kiếp, vậy mà tôi lại sống trong cái bãi rác này suốt ba năm.” Sau đó, anh ném tiền vào mặt tôi. “Cút khỏi thành phố này, đừng để ông đây nhìn thấy cậu thêm lần nào nữa.” Thuộc hạ của Cố Đình ấn mặt tôi xuống đất, rạch ngón tay tôi rồi bắt tôi ấn dấu vân tay lên bản thỏa thuận. Tôi cụp mắt xuống, không nói gì. Sau khi nhặt được Cố Đình, tôi từng báo cảnh sát, cũng từng đăng thông báo tìm người thân, nhưng thế nào cũng không đuổi anh đi được. Ký xong thỏa thuận, tôi định rời đi, nhưng Cố Đình lại đột nhiên gọi tôi lại. “Tìm thời gian đi Hủy dấu đánh dấu vĩnh viễn đi.” Tôi lắc đầu. Hủy dấu đánh dấu đau lắm. Cố Đình, thật ra anh không biết, ngày nhặt được anh, tôi vốn định nhảy xuống từ bên cầu. “Bẩn chết đi được, đây mẹ nó là nơi cho người ở sao?” Cố Đình bóp mũi, trên mặt đầy vẻ ghét bỏ, chỉ huy người dưới tay dọn sạch căn phòng này. Tôi chắn trước mặt Cố Đình. “Anh không có tư cách động vào đồ của tôi.” Tôi đỏ hốc mắt, bướng bỉnh ngẩng đầu lên. “Cút ra.” Cố Đình thậm chí còn chê bẩn, không muốn tự mình động tay, chỉ phất tay để vệ sĩ phía sau đẩy tôi ngã xuống đất. “Tôi cảnh cáo cậu, Tạ Cẩn, căn phòng này dù chỉ là một sợi tóc cũng không được để lại.” “Ai biết loại người thấp kém như các cậu, ngày nào đó có cầm đồ đến tống tiền uy hiếp tôi hay không.” “Dù sao tiền một bữa cơm của tôi, cả đời này cậu cũng không kiếm được.” Tôi lắc đầu, vô cùng chắc chắn nói: “Tôi sẽ không tìm anh đòi tiền đâu.” “Ha.” Cố Đình cười lạnh một tiếng. “Cậu nhặt tôi về, chẳng phải vì nhìn trúng thân phận thiếu gia nhà họ Cố của tôi sao?” “Cậu có thể tốt bụng như vậy à? Ngày tháng của chính mình còn không sống nổi, vậy mà còn cứu người?”
0
2 Lời Chưa Tỏ Chương 13
9 Ngọc Tẩy Nữ Chương 12
11 Nhân Tượng Chương 12
12 Suối Bất Lão Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi biến tình yêu thầm lặng thành tiểu thuyết.

Chương 6
Châu Kiệt Luân có một bài hát tên là 'Diệp Huệ Mỹ', lấy tên của mẹ anh ấy. Thời cấp ba, tôi cũng từng làm một việc điên rồ, giấu kín suốt 7 năm. Tôi gửi bản thảo cho một tạp chí tiểu thuyết khá nổi hồi đó, với tựa đề 'Sở Hoài Tri'. Sở Hoài Tri, là tên của người tôi thầm thương. Bút danh tôi dùng chính là tên mạng của mình, Diệp Tử. Đôi khi tôi tự hỏi, nếu năm đó anh ấy nhìn thấy tiểu thuyết này, liệu có đoán ra là ai viết không? Hay chỉ coi như trùng tên rồi cười xòa cho qua? Tôi từng ngây thơ nghĩ rằng, dùng ẩn danh và bút danh, sẽ không bị phát hiện mối tình thầm kín này. Cho đến 7 năm sau, trong buổi họp lớp cấp ba, tất cả những bí mật được cất giấu, lần lượt bị vạch trần.
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
1