Khóe miệng bác sĩ gi/ật giật, "Ồ, vậy thì... không ảnh hưởng gì rồi."
Nói xong, bác sĩ rời đi.
Đợi bác sĩ đi rồi, Tống Thanh Lê lộ vẻ mặt nghi hoặc, đột nhiên nhìn tôi rồi hỏi: "Đường Giác, anh chính là anh rể của em đúng không?"
Tôi rất muốn nói không phải, nhưng vẫn gật đầu: "Ừ."
Tống Thanh Lê nói: "Anh cũng biết tình trạng của anh trai em rồi đấy, hy vọng sẽ không ảnh hưởng đến tình cảm giữa hai người."
Tôi...
"Ừ, không ảnh hưởng."
Đương nhiên không phải rồi!
Đương nhiên là ảnh hưởng rất lớn rồi!
Điều này có nghĩa là, tôi vẫn phải gắng gượng làm 1!
Tôi ở lại bệ/nh viện trông chừng suốt một đêm, đến tận ngày hôm sau mới rời đi.
Tống Nham vẫn chưa hề tỉnh lại.
Khi tôi từ bệ/nh viện ra ngoài mới phát hiện điện thoại đã hết sạch pin.
Tôi tìm một người qua đường giúp quét mã mượn sạc dự phòng, sau khi mở máy, tôi chuyển cho người đó một khoản tiền, rồi lại quét một cái sạc khác để trả lại cái cũ.
Tôi nhìn thấy trên WeChat, "Tống Nham" đã gọi cho tôi rất nhiều cuộc gọi video.
Tôi hoang mang tột độ.
Chẳng phải Tống Nham vẫn luôn ở trong phòng bệ/nh, trong trạng thái hôn mê sao!
Sao lại gọi điện cho tôi được chứ!
Ngay khoảnh khắc đó, như có một tia chớp xẹt qua n/ão bộ, khiến tay tôi run lên bần bật.
Những chi tiết kỳ lạ trước đây vốn nằm rải rác như những viên ngọc trai trong tâm trí, giờ đây tất cả đều được xâu chuỗi lại bằng một sợi dây.
Đáp án đã hiện ra rõ rệt.
Người đó... không phải Tống Nham?
Vậy thì đó là ai!
Ngón tay tôi r/un r/ẩy nhấn nút nghe, giọng nói ở đầu dây bên kia dịu dàng nhưng trầm thấp, lại khiến da đầu tôi tê dại một cách khó hiểu, sống lưng lạnh toát.
"Bảo bối, em đang ở đâu? Sao điện thoại lại tắt máy?"
Tôi nén nỗi sợ hãi, cố gắng giữ bình tĩnh: "Em, em có chút việc nên không đến chỗ hẹn được."
Gã này rốt cuộc là ai!
Tại sao lại mạo danh Tống Nham cơ chứ!
Nhưng tôi cũng biết, lúc này tuyệt đối không được hành động thiếu suy nghĩ.
"Vậy giờ em đang ở đâu? Tối nay có muốn gặp nhau không?"
Tôi làm sao còn dám nữa.
Trực giác mách bảo tôi, người đàn ông này rất nguy hiểm.
Chi bằng c/ắt đ/ứt ngay lập tức!
Khi ý nghĩ đó còn chưa kịp tắt trong đầu, tôi đã buột miệng thốt ra: "Chúng ta chia tay đi, sau này đừng gặp lại nhau nữa!"