“Không phải cậu gi*t người sao?”
Tử Hàm đã ch*t, rơi từ trên tầng thượng xuống, th* th/ể nát bấy.
Tôi đứng trong đám đông, r/un r/ẩy không ngừng.
Tô Nguyệt ở bên cạnh túm lấy tôi.
“Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra với cậu vậy?”
Tôi nhìn chằm chằm vào mặt cô ấy, cố gắng tìm ra sự khác thường trong biểu cảm của cô ấy.
Tiếc là cô ấy cũng giống tôi, khuôn mặt đầy vẻ căng thẳng và sợ hãi.
“Được, để tôi nói trước! Ban đầu, chính Chu Lợi là người phát hiện ra có điều không ổn...
Chu Lợi thích đọc tiểu thuyết, trong điện thoại lưu trữ rất nhiều tiểu thuyết trinh thám.
Nhưng sáng hôm đó, Chu Lợi phát hiện những cuốn tiểu thuyết trinh thám đã lưu đều biến mất.
Chỉ còn lại tiểu thuyết ngôn tình.
Càng tìm hiểu, hai người càng thấy bất ổn, cả thế giới này dường như đã thay đổi.
Tô Nguyệt còn khá bình tĩnh, nhưng Chu Lợi thì không chịu nổi.
Cuối cùng, trong tiết thể dục buổi sáng, Chu Lợi đã sụp đổ...
“Vậy ra lúc đó hai người không phải đang cãi nhau?”
“Cãi nhau cái gì chứ? Tôi chỉ bảo cậu ấy bình tĩnh lại, đừng để lộ sơ hở, không ngờ cậu ấy lại ch*t khi đi cắm trại...”
Sau khi Chu Lợi ch*t, Tô Nguyệt giấu mình rất kỹ.
Tiết học buổi chiều hôm đó, sự xuất hiện của Vương Hạo đã giúp cô ấy tìm thấy người đồng loại.
Ngay khi tan học, cô ấy đã chạy đi tìm.
Nhưng khi cô ấy tìm đến nơi, Vương Hạo đã nằm trên mặt đất, ngựk vẫn còn đang rỉ m/áu...
Cô ấy lao vào định c/ứu đối phương, đáng tiếc là không c/ứu được, còn dính đầy m/áu trên người.
Đêm đó về ký túc xá giặt đồ, cô ấy sợ bị người khác phát hiện nên đã quay lại kiểm tra lần nữa.
Kết quả là đụng độ tôi.
Cô ấy không tin lời tôi nói, nghĩ rằng dù sao thì hung thủ chắc chắn là một trong hai đứa tôi.
Thế là cô ấy viết rất nhiều mảnh giấy, ghi “Tử Hàm nói chỉ có con người mới là hung thủ”.
Sau đó vứt mảnh giấy khắp nơi.
Muốn thăm dò chúng tôi, không ngờ rằng...
“Được rồi, tôi nói xong rồi, đến lượt cậu.”
Tôi nhìn cô ấy.
“Tôi có thể tin cậu không?”
Cô ấy cười khổ.
“Cậu nói cho tôi xem, cậu còn có thể tin ai nữa?”
Tôi kể lại tình hình của mình, cô ấy rất thất vọng.
“Cứ tưởng cậu biết được nhiều hơn, không ngờ cậu còn tệ hơn cả tôi...”
“Bây giờ tôi chỉ muốn biết, tại sao chỉ có mấy đứa chúng ta là bình thường.”
“Tôi không biết, chỉ có thể hỏi hung thủ thôi...”
Tô Nguyệt ngước đầu lên.
“Rốt cuộc hắn đang ở đâu?”
Tôi cũng ngước đầu lên theo.
Phát hiện từ tầng hai trở lên, đám đông học sinh đang chen chúc xem náo nhiệt.
Trong biển người dày đặc đó, rốt cuộc ai mới là hung thủ?
“Cậu nói xem, hung thủ liệu có còn ở trên tầng thượng không?”
“Có thể.”
Tô Nguyệt rùng mình.
“Tôi chịu hết nổi rồi, chúng ta lên đó tìm hắn ngay bây giờ đi...”
Tôi vội vàng túm lấy cô ấy.
“Không được, làm vậy cả hai chúng ta đều sẽ lộ diện!”
“Vậy cậu bảo phải làm sao? Chẳng lẽ cứ đứng đây đợi hắn đến gi*t chúng ta à?”
“Không, chúng ta có thể một người sáng một người tối, ôm cây đợi thỏ!”
Tô Nguyệt rõ ràng cẩn trọng và biết cách che giấu hơn tôi.
Vì vậy, tôi tự nguyện đứng ra làm con mồi này.
Tô Nguyệt sững sờ một lúc.
“Cậu định làm thế nào?”
“Cậu cứ đứng xa tôi ra, tôi tự có cách.”
Một nữ sinh lạ mặt bên cạnh cứ liên tục kêu la.
“đ/áng s/ợ quá, đều tại cậu ta bất cẩn, chạy lên chỗ cao như vậy làm gì cơ chứ!”
“Nếu cậu ta cẩn thận hơn một chút, chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện.”
Tôi túm lấy cô ấy.
“Cậu đang nói nhảm cái gì đấy! Cậu ấy là bị người ta s/át h/ại!”
Tôi vừa hét lên, hiện trường lập tức im lặng như tờ.
Cảm giác này thật rợn người, nhưng tôi chỉ có thể tiếp tục.
“Trên tầng thượng không có đèn, cậu ấy chạy lên đó làm gì! Hơn nữa, lan can cao hơn một mét, cậu ấy làm sao mà leo lên được?”
“Chỉ có một khả năng, cậu ấy bị người ta trói lại rồi ném xuống!”
Nữ sinh bên cạnh mặt đầy sợ hãi.
“Ý cậu là... con người có thể gi*t người?”
“Đúng! Hai học sinh ch*t trước đó đều là bị người ta s/át h/ại! Lá cây và d/ao rọc giấy không biết gi*t người!”
Dù sao cũng không cần che giấu nữa, những gì có thể nói và không thể nói, tôi đều nói hết.
Lần này, không chỉ xung quanh xôn xao bàn tán.
Mà ngay cả khi chuông vào lớp vang lên, quay lại lớp học, các bạn học vẫn thì thầm to nhỏ thảo luận.
Thỉnh thoảng, họ lại lén liếc nhìn tôi.
Đã gây ra sự chú ý lớn thế này, hung thủ chắc chắn đã nhắm vào tôi rồi.
Cảm giác lúc nào cũng có thể mất mạng này thật quá đỗi dày vò.
Lúc này, Tô Nguyệt gửi cho tôi một tin nhắn.
“Yên tâm, tôi sẽ không để cậu xảy ra chuyện đâu, tối nay tôi sẽ chuyển sang ký túc xá của cậu.”
Đây quả thực là một cách hay.
Ký túc xá chỉ có chừng đó diện tích, nếu hung thủ dám lẻn vào, rất dễ bị bắt.
Đúng lúc chúng tôi đang thảo luận cách bắt hung thủ, thầy Trương bước vào thông báo một tin.
“Vì lớp chúng ta hôm nay có hai học sinh t/ử vo/ng, ban giám hiệu nhà trường quyết định cho lớp chúng ta nghỉ học ngay lập tức, đợi tuần sau quay lại học tiếp.”
“Các em thông báo cho phụ huynh đến đón người về đi.”