03
Lời nói dối này của tôi tuy nực cười, nhưng thắng ở chỗ có căn cứ rõ ràng.
Cái tên ngốc Châu Nhượng này lại bị tôi lừa rồi. Chuyện phi lý thế này mà hắn cũng tin.
Mạng thì giữ được rồi, nhưng chưa giữ được hoàn toàn. Chiêu này của tôi là "vượt tuyến thoát hiểm", giải trừ được nguy cơ trước mắt nhưng lại rơi vào một hố sâu lớn hơn.
Châu Nhượng đúng là đã cho tôi "giống", nhưng tôi có phải là "đất" đâu!
Tôi đào đâu ra một đứa bé to đùng thế này để trả cho hắn? Nếu bị Châu Nhượng phát hiện tôi lừa hắn, mười mươi là hắn sẽ băm tôi ra thành thịt viên trộn cơm mất.
Tôi đang mải suy nghĩ đối sách thì xe dừng lại. Dừng ngay trước cửa một bệ/nh viện tư nhân.
Báo ứng đến nhanh thế sao? Tôi còn chưa nghĩ ra cách mà!
Cái tên Châu Nhượng ch*t ti/ệt này, vừa mới khen hắn ngốc xong, hắn đã trở nên nhanh nhạy thế này rồi.
Tôi đ/au xót khôn ng/uôi. Nhượng Nhượng à, anh cứ ngốc nghếch một chút mới đáng yêu, thông minh quá là không có vợ đâu.
Tôi nhìn sang Châu Nhượng bên cạnh, chớp chớp mắt tỏ vẻ ngây thơ, định giả đi/ên giả kh/ùng để lấp li /ếm cho qua chuyện: “Nhượng Nhượng, chúng ta đến đây làm gì thế? Anh có bệ/nh cần chữa hả?”
Châu Nhượng liếc tôi một cái, giơ tay lên. Theo bản năng, tôi né sang một bên.
Châu Nhượng ngẩn ra, rồi bật cười. Tay hắn đặt lên gáy tôi, bóp nhẹ: “Sợ cái gì? Không đ/á/nh cậu.”
Cái đó thì chưa chắc. Đêm hôm đó hắn có đ/á/nh mông tôi ít đâu. Cái tay ch*t ti/ệt đó, lực mạnh kinh khủng.
Ánh mắt Châu Nhượng dừng lại trên bụng tôi, dịu dàng một cách q/uỷ dị: “Nguyệt Nguyệt bảo bối, tôi muốn xem con của chúng ta.”
“...”
Tôi rùng mình một cái.
Giờ mà đeo gai quỳ gối xin lỗi liệu có còn kịp không?
Tôi còn sống nổi không đây?