Linh Vũ Thiên Hạ

Chương 639: Người vân dương tông

05/03/2025 17:38

- Tiểu tử biết, tiểu tử sẽ cố gắng tu luyện.

Lục Thiếu Du nói, ánh mắt bắn ra sự kiên nghị. Con đường cường giả này, có một ngày nhất định hắn có thể bước lên đó.

- Ngươi có Âm Dương Linh Vu Quyết, chỉ cần cẩn thận một chút, trở thành cường giả chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi. Ta đợi ngày ngươi trở thành cường giả.

Nam thúc nói với Lục Thiếu Du, khóe miệng nở nụ cười hiếm thấy.

Một lát sau Lục Thiếu Du mới rời khỏi mật thất dưới phòng chứa củi. Lần này có thể thuyết phục Nam thúc cùng đi tới Cổ Vực điều này khiến cho Lục Thiếu Du vô cùng vui vẻ. Tuy rằng ý tứ của hắn cũng không phải muốn Nam thúc tọa trấn Phi Linh môn, thế nhưng bằng vào kiến thức rộng rãi của Nam thúc, nếu như người ở trong Phi Linh môn cũng có thể giúp hắn rất nhiều điều.

Khi Lục Thiếu Du chạy ra hậu viện thì khẽ nhíu mày, ánh mắt nhìn về phía trước, lúc này phía trước có một cỗ khí tức khổng lồ đang tới.

- Có cường giả tới.

Thân ảnh Bạch Linh lập tức từ nơi nào đó đáp xuống vai Lục Thiếu Du.

Sưu.

Trong nháy mắt, thân ảnh của Lục Trung đem theo ánh mắt ngưng trọng đáp xuống bên cạnh Lục Thiếu Du, phụ tử nhìn nhau, sau đó ánh mắt cùng nhìn về phía trước.

- Lam Ngọc Lang Ưng.

Trên không trung, một đầu yêu thú giống như đại bàng xuất hiện. Lục Thiếu Du đột nhiên mỉm cười, người cưỡi Lam Ngọc Lang Ưng không cần phải nói chính là sư phụ Vũ Ngọc Tiền của hắn.

Sưu Sưu.

Chỉ trong nháy mắt, đầu Lam Ngọc Lang Ưng khổng lồ đã xuất hiện trong bầu trời, hai cánh chấn động mang theo cỗ khí lưu m/ạnh mẽ.

Nhìn thấy đầu Lam Ngọc Lang Ưng khổng lồ này, sắc mặt Lục Trung có chút bối rối.

Sưu Sưu.

Trên lưng Lam Ngọc Lang Ưng, trong nháy mắt có ba đạo thân ảnh đáp xuống, ba cỗ khí thế chợt lóe lên rồi biến mất. Ba người này không phải ai khác chính là trưởng lão Vũ Ngọc Tiền của Vân Dương Tông cùng với Tạ trưởng lão, Tống trưởng lão.

- Tham kiến sự phụ, tham kiến Tạ trưởng lão, Tống trưởng lão.

Lục Thiếu Du nhanh chóng bước tới nói.

- Ha ha, Thiếu Du, sư phụ nhớ con quá.

Vũ trưởng lão cười sang sảng nói.

- Thiếu Du, lẽ nào Triệu gia thực sự đã tới đây?

Nhìn cảnh tượng Lục gia lúc này, Tống trưởng lão, Tạ trưởng lão không khỏi nhíu mày. Lúc này tiền viện Lục gia hơn phân nửa đã bí phá hủy, mặt đất chung quanh nứt nẻ, hố sâu vô số, khi nãy ở trên không trung bọn họ đã nhìn qua.

- Không sai.

Lục Thiếu Du gật đầu nói, phỏng chừng Tạ trưởng lão, Tống trưởng lão đã biết tin tức Triệu gia tới đây.

- Đệ tử tham kiến sư phụ.

Lúc này, Lục Trung cũng đi tới trước mặt Vũ Ngọc Tiền rồi hành lễ.

Vũ Ngọc Tiền nhìn Lục Trung một lát rồi nói:

- Ngươi còn nhớ rõ ông già như ta sao?

- Đệ tử không dám quên.

Trước mặt Vũ Ngọc Tiền, Lục Trung tuyệt đối tôn kính.

- Hừ không dám quên? Hai mươi năm trước, ngươi có xem ta ra gì không?

Vũ Ngọc Tiền khẽ hừ một tiếng.

- Đệ tử đáng chết.

Lục Trung cúi đầu nói.

- Sư phụ, người mau vào trong đi, sao người lại tới đây.

Lục Thiếu Du cười khổ, nhanh chóng tiến đến mang theo ba người tiến vào Lục gia.

Một lát sau, trong một tiểu thính phòng, Lục Vô Song và Vân Hồng Lăng cũng đã chạy tới, đám người Lục Đông Lục Tây cũng có mặt.

Lập tức Lục Thiếu Du đem tình huống hiện tại của Lục gia nói với ba người một lần. Vân Hồng Lăng đối với Triệu gia tức giận tới mức nghiến răng ken két. Thế nhưng trong lúc kể lại, chuyện liên quan tới đám yêu thú và Nam thúc, Lục Thiếu Du chỉ nói qua loa.

Biết tin Triệu gia chỉ có một mình Triệu Vô Cực chạy thoát. Sắc mặt ba người Vũ Ngọc Tiền, Tạ trưởng lão, Tống trưởng lão vô cùng kinh hãi. Mà Triệu Kình Thiên, Triệu Kình Hải cũng bị giết khiến cho ba vị trưởng lão vô cùng bất đắc dĩ. Hai người này cũng là đệ tử mà Vân Dương Tông cực kỳ coi trọng a.

- Sư phụ. Sao người lại tới đây?

Lục Thiếu Du hỏi, dựa theo tốc độ của Lam Ngọc Lang Ưng. Ba người từ Vân Dương Tông xuất phát không chỉ vài ngày là tới được. Có lẽ trước khi Lục gia gặp chuyện ba người đã lên đường.

- Sau khi Triệu Vô Cực rời khỏi Vân Dương Tông, tông chủ âm thầm bảo chúng ta tới Lục gia một chuyến, không nghĩ tới lại đến chậm.

Tống trưởng lão nói.

- Xem ra Vân Khiếu Thiên vẫn luôn lưu ý tới Triệu gia.

Lục Thiếu Du thầm nghĩ trong lòng, Triệu Vô Cực chân trước vừa rời khỏi Vân Dương Tông, Vân Khiếu Thiên đã để cho Tạ trưởng lão đến Lục gia, đây không phải là dự cảm mà hẳn là hắn biết được điều gì đó.

Lục Thiếu Du không ngừng cân nhắc, có lẽ không bao lâu nữa, tin tức Lục gia gặp nạn sẽ truyền tới tai Vân Khiếu Thiên. Mấy đầu yêu thú trong mật địa bên người hắn có lẽ cũng bị Vân Khiếu Thiên biết. Đến lúc đó chuyện Linh Vũ thánh quả cũng bại lộ.

- Khá lắm Triệu gia, quả thực đáng đời bọn chúng.

Vũ Ngọc Tiền hừ lạnh một tiếng, quả thực Vũ Ngọc Tiền đối với Triệu gia không có một chút hảo cảm nào.

- Thiếu Du, sau này con có tính toán gì không? Có muốn trở lại Vân Dương Tông không? Tới Vân Dương Tông rồi, để xem Triệu Vô Cực kia có dám làm gì con không.

Vũ Ngọc Tiền lập tức nói.

- Sư phụ. Lần này đệ tử sẽ không trở về Vân Dương Tông nữa, đệ tử còn có chuyện cần làm, sau này sẽ trở lại Vân Dương Tông thăm sư phụ.

Lục Thiếu Du nói, lần này có Tạ trưởng lão và Tống trưởng lão tới đây, trong lòng Lục Thiếu Du cũng yên lòng một chút.

Vốn Lục Thiếu Du còn dự định đưa mẫu thân và Vân Hồng Lăng, Lục Vô Song tới Vân Dương Tông rồi mới đi tới Cổ Vực, tuy rằng đi lại mất nhiều thời gian, thế nhưng hắn vẫn phải đưa đi, bằng không hắn sẽ lo lắng. Hiện tại có Tạ trưởng lão và Tống trưởng lão tới đây, đi cùng bọn họ thì hắn có thể yên tâm. Khi đó bản thân hắn có thể trực tiếp đi tới Cổ Vực.

- Con không trở lại Vân Dương Tông sao?

Vũ Ngọc Tiền lo lắng nói:

- Lần này Triệu gia nguyên khí đại thương, Triệu Vô Cực thất phu kia cũng sẽ không buông tha cho con.

- Đệ tử sẽ chú ý.

Lục Thiếu Du nói.

- Vậy con tính toán đi đâu?

Vũ Ngọc Tiền vẫn vô cùng lo lắng hỏi.

- Đệ tử hiện giờ còn chưa quyết định, đến lúc đó rồi tính tiếp.

Lục Thiếu Du nói, trước mặt chuyện đi Cổ Vực, Lục Thiếu Du cũng không nói cho một ai biết. Ngay cả Vân Hồng Lăng và Lục Vô Song cũng vậy. Lục Thiếu Du biết chuyện này các ít người biết càng tốt. Chuyện Phi Linh môn này, Lục Thiếu Du đoán, người trên Vân Dương Tông biết có lẽ cũng chỉ có mình Vân Khiếu Thiên mà một số người cực ít khác mà thôi. Phỏng chừng sư phụ hắn, Tạ trưởng lão, Tống trưởng lão cũng không biết. Huống chi hiện tại Phi Linh môn và Vân Dương Tông âm thầm kết minh, hiện tại cũng còn chưa chính thức khởi động, tất cả phải chờ hắn về Phi Linh môn mới an bài được.

Lập tức mọi người hàn huyên một lát rồi mới tán đi, Lục Thiếu Du cũng nhờ sư phụ chiếu cố mẫu thân mình.

Sau khi an bài thỏa đáng Lục Thiếu Du mới thở dài một hơi. Kế tiếp hắn nên trở lại Cổ Vực, tăng cường thực lực bản thân. Đồng thời cũng phát triển Phi Linh môn. Tuy rằng thưc lực một mình miễn cưỡng coi là m/ạnh, thế nhưng cũng còn rất yếu. Có một cỗ thế lực khổng lồ sau lưng thì mới có thể bảo vệ được tất cả người nhà của mình.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
6 Đồng nữ Chương 7
9 Mùa đông thứ 23 Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nhạn Quy

Chương 7
Trong lễ tấn phong Hoàng hậu, chính tay ta trao Phượng Ấn cho tri kỷ. Nàng mỉm cười với ta: "Không phải chứ đồng chí? Ngươi lại nhận cả cái chức vụ nhạt nhẽo này?" Ta cúi đầu cung kính: "Thánh thể trâu ngựa trời sinh, chỉ cần bạc đầy túi, làm gì chẳng được." Đây là ám hiệu chỉ hai kẻ xuyên việt như chúng ta mới hiểu. Suốt mười năm lăn lộn trong cung cấm, tay nhuốm máu tanh, cuối cùng cũng tay trong tay bước lên đỉnh cao quyền lực. Ta tưởng trò chơi nhàm chán này đã thông quan. Cho đến nửa canh giờ sau, Đông Xưởng vớt từ giếng khô lên một thi thể nữ bị lột da mặt khi còn sống. Trên cổ tay tử thi, hiện rõ ấn ký xuyên việt giống hệt tri kỷ của ta. Gân cốt ta lạnh buốt. Nếu kẻ chết dưới giếng là tri kỷ... Vậy người phụ nữ đứng trước mặt ta trong đại điện, cười cười đối đáp ám hiệu với khuôn mặt ấy... Là ai?
Cổ trang
Hệ Thống
Báo thù
2