Sau khi về đến nhà, tôi lại tự tiêm thêm một mũi th/uốc ức chế. Trước kia cứ tưởng kỳ phát tình là chuyện dễ chịu, ai ngờ từ lúc ở chung với Kỷ Hành lại thành ra khổ sở thế này.
Nhưng thôi, cũng đáng. Nhìn biểu hiện gần đây của hắn, chỉ cần tôi cố ý xuất hiện trước mặt hắn nhiều hơn, sớm muộn gì hắn cũng sẽ thích tôi.
Tôi vào bếp nấu bốn món mặn, thêm một món canh. Kỷ Hành ăn xong có vẻ khá hài lòng. Hắn vui, tôi cũng thấy vui theo.
Dọn dẹp xong xuôi, tôi quay ra thì thấy hắn đang ngồi trên sofa xem báo cáo khám sức khỏe của tôi. Dù đứng cách một đoạn, tôi vẫn ngửi thấy mùi tin tức tố của hắn thoang thoảng trong không khí. Không biết có phải do rối lo/ạn kỳ phát tình hay không mà tin tức tố của hắn lại dễ phát tán như vậy.
Ngọt thật… Tôi khẽ hít sâu, cố ghi nhớ mùi xoài ấy vào tận lồng ng/ực. Nhưng vừa hít được hai hơi, mặt tôi đã nóng bừng lên. Lẽ ra tin tức tố của hai alpha phải bài xích nhau mới đúng.
Nhìn đôi tay trắng lạnh của hắn lật từng trang báo cáo, tôi vô thức nuốt khan.
Về phòng, tôi lại tự tiêm thêm một mũi th/uốc ức chế. Nằm ngửa trên giường, trong đầu không ngừng hiện lên cảnh buổi sáng hắn áp sát, ngửi tin tức tố của tôi. Cuối cùng không chịu nổi, tôi kéo chăn trùm kín đầu.