Chàng trai trước mặt có gương mặt non nớt.
Tóc mái lòa xòa chấm trán, khóe miệng còn vương nụ cười cợt nhả.
Phản ứng đầu tiên của tôi là: non.
Non quá mức.
Tôi vẫn nhớ lần cuối cùng mình gặp Thẩm Hề Yến, khi đó anh ấy đang tham gia một chương trình phỏng vấn.
Lúc bấy giờ, anh ấy đã là một doanh nhân trẻ nổi tiếng trong nước.
Khoác trên mình bộ vest phẳng phiu, cử chỉ hành động khó che giấu khí chất quý tộc.
Vẻ điềm tĩnh, dè dặt ấy khác hẳn với thiếu niên bất cần đời trước mặt tôi lúc này.
Xung quanh toàn là những bạn học đang vỗ tay hò reo.
Tất cả đều mặc đồng phục xanh trắng.
Nhe răng cười, trên mặt vẫn còn nét ngây thơ chưa từng bị xã hội vùi dập.
Nhận ra đây là năm nào, mặt tôi lập tức tái mét.
Thế này là sao đây?
Chịu khổ trong cái khổ, mới là kẻ đại ngốc sao?
Tôi vẫn còn đang chìm đắm trong nỗi bi thương, thì chàng trai trước mặt lại mất kiên nhẫn giục giã.
“Rốt cuộc có đồng ý không, nói một câu xem nào.”
“Giờ là ý gì đây, định dùng b/ạo l/ực lạnh với tôi à?”
Đám nam sinh bên cạnh lại được một trận cười ồ.
Trong tiếng ồn ào, tôi thoáng thấy Lục Thừa Vực đang ngồi trong góc.
Lưng thẳng tắp, toàn tâm toàn ý làm bài tập.
Khắp người tỏa ra khí chất thánh thiện kiểu “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”.
Đồ làm màu.
Trong lòng kh/inh bỉ một tiếng, tôi nhận lấy lá thư tình màu hồng trước mặt.
“Tôi đồng ý.”
Tiếng cười đùa bỗng chốc im bặt.
Trên gương mặt cợt nhả của Thẩm Hề Yến hiện rõ vẻ kinh ngạc.
“Cậu nói gì cơ?”
“Chẳng phải cậu bảo muốn tôi làm bạn gái cậu sao, tôi đồng ý rồi đó.”
Thấy anh ta không phản ứng gì, tôi nhíu mày: “Chẳng lẽ cậu chỉ nói chơi, giờ hối h/ận rồi à?”
Thẩm Hề Yến hoàn h/ồn, khóe miệng càng lúc càng nhếch cao.
Cuối cùng, anh ta ho nhẹ một tiếng, cố tỏ vẻ không quan tâm: “Ai hối h/ận người đó là cháu!”
Chuông vào lớp vang lên.
Đám học sinh vừa mới ồn ào náo nhiệt lập tức quay về chỗ ngồi.
Tôi đặt lá thư đó lên bàn học.
Đôi tay vẫn không ngừng r/un r/ẩy.
Trời ơi.
Đây chính là lá thư tay của Luke tương lai đấy.
Năm đó tôi có mắt không tròng, lá thư này còn chẳng thèm nhìn đã x/é nát.
Khổ không chịu lại đi chịu khổ, cứ nhất quyết đòi đồng cam cộng khổ khởi nghiệp cùng chồng cũ.
Lần này làm lại từ đầu, tôi nhất định không thể để bản thân phải vất vả như thế nữa!
Hít một hơi thật sâu, tôi bóc phong bì.
Chuẩn bị xem bên trong rốt cuộc viết những lời tỏ tình cảm động đến mức nào.
Mở ra, chỉ có vỏn vẹn một dòng chữ khô khốc.
【Đồng ý với tôi đi, một ngày cũng được, xin cậu đấy.】
Tôi:......
Một lá thư tình thật chất phác.
Một lời thỉnh cầu thật thuần khiết.