“Phiền phức!”

Hắn thẳng tay nắm ch/ặt eo tôi, đ/è tôi ngồi xuống bồn cầu.

Người cao lớn ấy cúi gập người, hai tay nâng mặt tôi rồi hung hăng hạ xuống một nụ hôn. Động tác vội vã, tư thế gấp gáp.

Hoắc Viêm dường như cũng chẳng có kinh nghiệm trong chuyện hôn hít, hắn như con trâu đi/ên, cắn x/é khiến tôi đ/au đớn.

“... Hoắc Viêm!”

“ C/âm miệng!”

Hắn có vẻ cũng nhận ra tôi khó chịu, bực bọc gầm gừ.

Ch*t ti/ệt!

Lần trước hôn Hoắc Viêm là lần đầu tôi hôn người khác.

Tưởng một lần là đủ, ai ngờ trò l/ừa đ/ảo này còn có phiên bản giới hạn thời gian!

Hơi thở xen lẫn mùi cam tươi mát, quấn quýt trong không khí ngột ngạt.

Cảm giác tê dại khiến đầu óc tôi choáng váng, thầm nghĩ: Hoắc Viêm có khiếu đấy chứ.

Không biết bao lâu sau, hắn buông tôi ra đúng lúc chuông vào lớp vang lên.

Hắn quay lưng, kéo quần thể thao lên rồi nhìn xuống.

Như không tin vào mắt mình, hắn lại kéo lên xem lần nữa, rồi thêm một lần nữa.

Hắn... bi/ến th/ái à?

Tôi ngồi bệt trên bồn cầu, xem hắn lẩm bẩm: “Sao lại thế được chứ? Không lẽ không phải ảo giác?”

“Ảo giác gì?”

Thấy tôi lên tiếng, hắn lập tức ngoảnh lại với vẻ mặt dữ tợn.

“Liên quan gì đến mày!”

Tôi co rúm vào tường, mặt đỏ bừng không dám hé răng.

Hoắc Viêm đúng là hung dữ!

Chà, Diệp Noãn Noãn sau này khổ thật, tội nghiệp quá.

“Hoắc... Hoắc Viêm, vào lớp rồi, tôi đi được chưa?”

Tôi rụt rè hỏi, cố phô ra ánh mắt tội nghiệp khi hắn quay sang nhíu mày.

Hắn trừng mắt quát: “Mày lắm chuyện thế!”

Tưởng hắn không tha, ai ngờ hắn nắm ch/ặt cổ tay tôi lôi thẳng về phòng học.

“Đi nhanh, lát nữa bị cô m/ắng lại sụt sùi.”

Tôi đành nuốt cáu vào trong, thầm ch/ửi: Đồ Hoắc Viêm đáng gh/ét!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm