CHE ĐẬY BẢN CHẤT

Chương 6

13/03/2026 09:55

"Anh ấy..." Tôi mở lời, cổ họng khô khốc đến đ/au đớn, "Anh ấy tin rồi sao?"

Giang Trì thở dài: "Chứ còn gì nữa? Lời ông nói ra, ai xem mà không tin? Lại còn đầy đủ cả hình ảnh lẫn văn bản..."

"Đợi đã!" tôi ngắt lời cậu ta, "Hình ảnh văn bản gì?"

"Tự ông mà xem đi!" Giang Trì dí điện thoại vào mặt tôi. Trên diễn đàn của trường, một bài viết đang được đẩy lên rất cao. Tiêu đề là: 【Tin sốc! Ân oán tình th/ù giữa nam thần Lâm Dạ và Chủ nhiệm kịch nói Hứa Dạng, hiện trường của một kẻ quất ngựa truy phong!】

Nội dung chính là ảnh chụp màn hình tin nhắn "Tôi cảm thấy anh rất kinh t/ởm" mà tôi gửi cho Hứa Dạng. Phía dưới còn có một tấm ảnh. Trong ảnh, tôi mặc áo len cổ lọ, cúi đầu, còn Thẩm Độ đang cúi người chỉnh lại cổ áo cho tôi, góc chụp trông cứ như anh đang hôn tôi vậy.

18.

Tấm ảnh đó được chụp từ lúc nào? Sáng nay ở cổng trường... Thẩm Độ... anh ta cố ý.

Anh ta không chỉ muốn ch/ặt đ/ứt mọi tâm tư của tôi, mà còn muốn h/ủy ho/ại danh tiếng của tôi, biến tôi thành một ốc đảo cô đ/ộc ngay tại trường học, khiến tôi chỉ có thể dựa dẫm vào anh ta. Một gáo nước đ/á giội thẳng từ đỉnh đầu xuống, khiến tôi lạnh lẽo từ trong ra ngoài.

"Lâm Dạ, sao sắc mặt ông trắng bệch thế kia?" Giang Trì lo lắng nhìn tôi, "Ông với cái người... người giám hộ đó, rốt cuộc có qu/an h/ệ gì?"

Qu/an h/ệ gì ư? Là bạn giường, là thú cưng, là tù nhân và quản ngục. Duy chỉ có qu/an h/ệ giám hộ bình thường là không phải. Tôi lắc đầu, một chữ cũng không nói nên lời. Toàn bộ sức lực dường như đã bị rút cạn.

Chút hy vọng cuối cùng cũng tan vỡ rồi. Hứa Dạng bây giờ chắc hẳn cũng thấy tôi kinh t/ởm lắm. Suy cho cùng, trong mắt mọi người, tôi chính là kẻ lăng nhăng, vừa m/ập mờ với người giám hộ, vừa đi trêu chọc tình cảm của anh ấy.

"Có phải anh ta đối với ông..." Lời Giang Trì chưa dứt thì chuông vào học vang lên.

Tôi đẩy cậu ấy ra, lững thững như một cái x/á/c không h/ồn đi về chỗ ngồi. Nằm bò ra bàn, tôi vùi mặt vào hai cánh tay. Nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

Thẩm Độ, anh thắng rồi.

19.

Tôi chưa bao giờ tan học một cách vội vã như vậy, gần như lao ra khỏi lớp ngay lập tức. Tôi không muốn phải đối mặt với những ánh nhìn soi mói, cũng chẳng muốn nghe thêm bất kỳ lời bàn tán nào.

Ngoài cổng trường, chiếc Bentley màu đen quen thuộc đã đỗ sẵn ở đó. Tôi mở cửa xe chui tọt vào trong. Trong xe thoang thoảng một mùi nước hoa lạ. Không phải mùi gỗ trầm mặc thường ngày của Thẩm Độ, mà là một loại nước hoa nữ ngọt lịm đến nồng nặc.

Thẩm Độ có vẻ vừa kết thúc một buổi tiệc xã giao, cà vạt nới lỏng lẻo, trên cổ áo sơ mi còn dính một vệt son môi mờ. Tôi nhíu mày. Anh ta đã uống rư/ợu.

Vì tôi không thích, Thẩm Độ đã rất lâu rồi không chạm vào rư/ợu. Thấy tôi, anh như mới sực nhớ ra điều gì, lấy từ ghế phụ ra một chiếc hộp được đóng gói tinh xảo, "Tặng em này."

Tôi nhận lấy, mở ra. Bên trong là một chiếc điện thoại mẫu mới nhất.

"Anh đã đổi thẻ sim giúp em rồi. Sau này, đừng có nghĩ đến việc liên lạc với những người không liên quan nữa."

Tôi siết ch/ặt chiếc điện thoại mới tinh, chẳng thốt ra được lời phản bác nào. Vô ích, hoàn toàn vô ích.

20.

Thẩm Độ dường như rất tận hưởng sự yên tĩnh này, anh đưa một tay ra xoa nhẹ tóc tôi, "Sao không nói gì? Không thích món quà này à?"

Tôi lắc đầu. Anh ta khẽ cười một tiếng, thu tay lại.

"Tiểu Dạ, em và anh trai em về điểm này thì không giống nhau." Anh ta lại nhắc đến anh trai, "Cậu ấy luôn rất ồn ào, có rất nhiều bạn bè, có rất nhiều... mối qu/an h/ệ mà anh không thích."

"Em thì khác. Em rất yên tĩnh. Rất hợp để ở bên cạnh anh."

Khi anh ta nói những lời đó, cái vẻ chiếm hữu đầy mặc nhiên ấy khiến dạ dày tôi nhộn nhạo một trận muốn nôn mửa.

"Em có biết tại sao anh lại gh/ét em qua lại quá thân thiết với người khác đến vậy không?" Thẩm Độ tự nói tự trả lời, "Bởi vì Lâm Vũ đã rời bỏ anh như thế."

Hơi thở của tôi ngưng trệ trong một nháy mắt.

"Anh yêu cậu ấy. Từ lần đầu tiên cậu ấy nhặt anh mang về nhà, anh đã biết bọn anh sẽ là người nhà của nhau cả đời."

"Bọn anh thực sự đã từng có một khoảng thời gian rất đẹp. Cậu ấy sẽ đưa bản vẽ thiết kế cho anh xem, sẽ còn vui mừng hơn cả anh khi anh đạt giải. Lúc đó, anh cảm thấy mình đã có cả thế giới trong tay."

Trong ký ức tôi hiện lên hình ảnh anh trai và Thẩm Độ đứng bên nhau. Họ luôn như hình với bóng, ưu tú đến mức như tỏa sáng. Ai cũng nói họ là đôi bạn thân thiết nhất, là một cặp bài trùng trời sinh.

Nhưng tôi biết, họ không chỉ đơn giản là cộng sự.

21.

"Nhưng cậu ấy đã thay đổi rồi." Giọng điệu của Thẩm Độ bỗng chốc trở nên lạnh lẽo, "Kể từ khi em chuyển đến đây và bắt đầu học cấp Ba."

Năm tôi tốt nghiệp cấp Hai, ba mẹ không muốn bỏ tiền ra nuôi tôi ăn học tiếp. Tôi muốn được đi học, khao khát đến ch/áy lòng. Thế là tôi đã trốn khỏi nhà giữa đêm khuya, lặn lội ngàn dặm tìm đến thành phố này, c/ầu x/in anh trai cưu mang mình.

Thế nhưng tôi không ngờ rằng, chính vì tôi mà anh ấy đã ch/ôn vùi tất cả.

"Khoảng thời gian cậu ấy dành cho em ngày càng nhiều."

"Cậu ấy có thể vì một câu nói muốn xem bộ phim mới nhất của em mà sẵn sàng từ chối buổi triển lãm đã hẹn trước với anh từ lâu."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sao nỡ lòng quên đi tình này?

Chương 9
Thái tử từ phương nam trở về, mang theo một thiếu nữ người Miêu. Nàng ta giỏi thuật độc trùng, hắn liền nuông chiều để nàng lấy cung nhân ra luyện tay. Mỗi lần hành hạ người đến mức đau đớn thấu xương, nàng mới cười khẩy vung tay giải độc. Cho đến một ngày, nàng đem độc chủng vào người ta. Tuân Nghiễm hiếm hoi nổi giận, nàng lại cười nhạt bảo: "Cuống gì? Đây là tình độc, con còn lại ta đã trồng cho tên mã nô. Thái tử phi đã một lòng một dạ với điện hạ, chẳng lẽ lại không vượt qua nổi thử thách nhỏ này?" Về sau khi độc phát tác, ta đau như xé thịt, run rẩy đến cầu xin Tuân Nghiễm. Hắn chỉ khẽ cúi mắt khuyên nhủ: "Đừng trách Nguyệt Á, nàng ấy cũng vì tốt cho chúng ta. Chỉ cần nàng chịu đựng một tháng, không bị tình độc khống chế, ta nhất định bắt nàng giải độc." Khoảnh khắc ấy, ta bật cười buông xuôi. Tuân Nghiễm không biết rằng, thứ nàng ta gieo vào người ta chưa từng là tình độc. Mà là vong tình độc.
Cổ trang
Cung Đấu
Nữ Cường
0
Lan Chi Từ Chương 6