Không hiểu.

"Gọi ai là bố mẹ đấy? Cậu đủ tư cách gọi à?"

Tôi dùng một cước đ/á hắn xuống gầm giường, dùng sức chùi miệng.

"Thằng nhóc này dám hôn ông đây!"

Tống Tu Ninh cởi trần đứng dậy, vẻ mặt bất lực.

"Hôm nay em bị sao thế?"

"Cậu mới đi/ên!"

Tôi bật dậy định đá/nh nhau, kết quả lộn nhào một vòng đến đúng trước mặt hắn, ngẩng mặt lên là chạm ngay vào cơ bụng tám múi lấp lánh.

Tôi sững người.

Không đúng, lúc chiều đá/nh nhau tôi sờ thấy hắn g/ầy nhom cơ mà, cơ bắp từ đâu ra?

Không ổn, tôi ngửa cổ lên quan sát kỹ người trước mặt.

Hình như cơ thể của Tống Tu Ninh vạm vỡ hơn, nhưng mặt lại hóp đi, đường quai hàm căng ch/ặt, tóc chải gọn gàng kiểu người lớn.

Tôi ngớ người nói: "Tống Tu Ninh, cậu lớn rồi."

Tống Tu Ninh đưa tay véo má tôi, ánh mắt ánh lên ý cười.

"Tề Nhược Tinh, em trẻ con quá đấy."

Hắn có vẻ mệt mỏi, lại ôm tôi kéo lên giường, kéo chăn đắp lên.

"Làm việc thâu đêm suốt sáng rồi, đừng nghịch nữa, ngủ sớm đi."

Hắn mệt thật, vừa nói ngủ là ngủ ngay.

Nhưng tôi lại mất ngủ.

Tôi đẩy cánh tay hắn ra, xuống giường đi đi lại lại.

Bố cục không đổi, sàn nhà không đổi, mô hình cũng không đổi, nhưng…

Tôi ngẩng phắt đầu lên, tự nhiên lại có thêm một tấm ảnh đôi khổng lồ treo trên đầu giường.

Trong ảnh, tôi và Tống Tu Ninh đều mặc áo đuôi tôm lộng lẫy, đang ôm nhau mỉm cười.

Tôi hoảng h/ồn ngã phịch xuống đất, va phải cánh tủ bên cạnh.

Một tờ giấy đăng ký kết hôn rơi trúng đầu tôi.

Tôi và Tống Tu Ninh đăng ký kết hôn ở Đan Mạch vào mười năm sau.

Hai tay tôi run lẩy bẩy, mắt tôi tối sầm.

Tôi ngất xỉu luôn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
6 Ngọc Vỡ Chương 19
7 10 năm vây hãm Chương 10
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm