Nhưng tôi lại quên mất một chuyện.

Phó Diên Xuyên là người hễ được một chút ngọt ngào liền muốn leo lên mây xanh.

Kể từ khi tôi nói "xem biểu hiện của anh", cách hắn thể hiện thực sự có thể dùng từ "kinh t/ởm" để miêu tả.

Trước đây hắn chỉ đến đưa cơm trưa, giờ đã biến thành đưa đi làm buổi sáng, đón tan ca buổi tối.

Thời gian trôi qua, cấp dưới của tôi bắt đầu xì xào bàn tán.

Kẻ gan to nhất trực tiếp hỏi tôi: "Lâm tổng, anh đang hẹn hò với tổng giám đốc tập đoàn Xuyên Tưởng sao? Nhìn đẹp đôi lắm ạ!"

Tôi giữ khuôn mặt vô cảm đáp: "Hắn không phải bạn trai tôi, hắn là kẻ th/ù không đội trời chung của tôi."

Đám cấp dưới nhìn nhau ngơ ngác.

"Kẻ th/ù không đội trời chung lại ngày ngày đưa cơm, đón tan ca?" Một nhân viên hỏi.

"Còn che ô, mở cửa xe cho anh nữa?" Người khác bổ sung.

"Còn nhìn anh bằng ánh mắt ấy nữa?" Người thứ ba nói.

"Ánh mắt gì?"

"Là kiểu... như thể cả thế giới này chỉ có mình anh vậy."

Tôi im lặng.

Bởi tôi biết họ nói đúng. Mỗi lần hắn nhìn tôi, thứ trong mắt không thể giấu được.

Ánh mắt thận trọng, đầy mong đợi lại sợ hãi bị từ chối ấy, hoàn toàn khác với vẻ quyết đoán chốn thương trường của hắn.

Một buổi tối trời mưa, hắn lái xe từ công ty đến đón tôi.

Khi tôi xuống lầu, thấy hắn đứng trước cửa, tay cầm chiếc ô. Nhưng bản thân hắn lại không che ô.

Hắn đứng giữa mưa, bộ vest ướt sũng một nửa, thấy tôi xuất hiện liền nhanh chân bước tới, mở ô che cho tôi.

"Sao anh không che ô?" Tôi hỏi.

"Anh che rồi," hắn đáp, "nhưng gió lớn quá, ô bị lật ngược nên anh đành bỏ luôn."

"Thế sao không ngồi trong xe đợi?"

"Anh sợ em ra không thấy anh."

"Nhắn tin cho em là được mà!"

"Anh sợ em thấy tin nhắn rồi không ra nữa."

"..."

Rõ ràng là đang giả bộ tội nghiệp để m/ua chuộc sự thương hại của tôi.

Nhìn bộ vest và mái tóc ướt nhẹp của hắn, tôi thở dài: "Lại đây,"

Tôi kéo hắn dưới mái hiên, lấy khăn giấy trong túi lau nước mưa trên mặt hắn.

Hắn đứng im, ngoan ngoãn để tôi lau.

"Cúi xuống, cao thế này em với không tới."

Hắn khom người, đưa mặt lại gần.

Khi tôi lau nước trên trán, hắn nhìn tôi chằm chằm, đôi mắt sáng long lanh.

"Anh cười gì thế?"

"Anh đâu có cười."

"Khóe miệng anh cong lên tận mang tai rồi kìa."

"Không có."

"Phó Diên Xuyên, anh bị ngốc à?"

Tôi dùng lực lau mạnh hai cái trên mặt hắn, nhét khăn giấy vào tay hắn.

"Tự lau đi, em không lau nữa."

"Tại sao?"

"Vì anh quá ngốc, em không muốn hẹn hò với kẻ ngốc."

Cử động của hắn khựng lại.

"Em nói gì?"

"Em nói anh quá ngốc..."

"Câu sau nữa."

"...Em không muốn hẹn hò với kẻ ngốc."

"Em đã nói 'hẹn hò'," Hắn nhìn tôi chằm chằm, "Em công nhận chúng ta đang hẹn hò rồi à?"

"Em đâu có..."

"Em nói rồi, anh nghe thấy rõ mà."

"Anh nghe nhầm đấy!"

"Lâm Kiến Khê," Hắn nắm ch/ặt tay tôi, "Em nói lại lần nữa đi."

"Nói gì cơ?"

"Nói chúng ta đang hẹn hò."

"Chúng ta đâu có hẹn hò!"

"Thế tại sao em lau mặt cho anh?"

"Vì anh đứng trước mặt em như gà rơi xuống nước!"

"Thế sao em không nhờ người khác đưa ô, lại để anh đến?"

"Tự anh muốn đến mà!"

"Thế sao em không đuổi anh đi?"

"Em đuổi rồi! Anh không chịu đi!"

"Em đuổi không hết lực."

Lại câu nói này.

Tôi trừng mắt nhìn Phó Diên Xuyên, hắn cũng trừng mắt nhìn lại, nước mưa từ mái tóc hắn nhỏ xuống tay tôi.

"Phó Diên Xuyên, anh lên xe trước đi, người anh ướt hết rồi."

"Em nói đi đã."

"Nói gì?"

"Nói chúng ta đang hẹn hò."

"Anh..."

"Nói xong anh sẽ lên xe."

"Không lên xe là bị cảm đấy!"

"Bị cảm em có chăm sóc anh không?"

"Không! Em sẽ tống anh ra ngoài!"

"Em không đâu," Hắn bật cười, "Em không nỡ đâu."

"Ai bảo em không nỡ?!"

"Em chứ ai, thấy anh dính mưa mà còn xót, sao nỡ tống anh ra ngoài?"

"Em đâu có xót anh!"

"Có mà," Hắn nói, "Đôi mắt em đã tố cáo em rồi."

Tôi vô thức đưa tay sờ lên mắt.

"Lâm Kiến Khê," Hắn thì thầm bên tai tôi, "Thừa nhận thích anh khó đến vậy sao?"

"..."

"Em không thừa nhận cũng được," Hắn nói, "Anh biết em thích anh là đủ."

"Em không có!"

Mặt tôi nóng bừng, dùng hết sức đẩy hắn một cái.

"Lên xe!"

"Vâng thưa Lâm tổng!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người Yêu Qua Mạng Của Chồng Chính Là Tôi

Chương 14
Sau một lần nữa bị chồng từ chối chuyện thân mật, tôi gửi cho bạn trai qua mạng một tấm ảnh mặc áo choàng tắm. Thế nhưng ngay lúc đó, từ căn phòng bên cạnh bỗng truyền đến giọng nói của chồng tôi: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Tôi sững người. Thảo nào chồng luôn từ chối tôi. Hóa ra anh ấy ngoại tình rồi. Đúng lúc ấy, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn thoại. Tôi chuyển giọng nói thành văn bản: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Toàn thân tôi run lên. Đối tượng ngoại tình của chồng tôi… Lại chính là tôi? Để xác nhận suy đoán này, tôi gửi cho anh một tin nhắn: “Em muốn xem của anh trước.” Bạn trai qua mạng trả lời: “Được.” Ngay sau đó, tôi nghe thấy từ căn phòng bên cạnh truyền đến tiếng chồng mình đứng dậy... Cùng âm thanh chiếc khóa thắt lưng được mở ra.
24
2 Cha của cô ấy Chương 23
3 Mất Nét Chương 10.
5 Em Đừng Khóc Mà Chương 15
6 Tham Lam Chương 12
7 Nhầm lẫn tai hại Chương 17.
8 Chúc Thanh Sơn Chương 17
10 Kẻ Nghe Trộm Chương 6
12 Bên nhau Chương 21

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Ly Hôn Với Vị Chỉ Huy Điên Cuồng Cấp Cao Nhất

Chương 15
Chồng tôi mang về một dẫn đường bị thương nặng. Sau khi tự tay cứu chữa cho cậu ấy xong, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện vô số dòng bình luận. [Đây chính là bé thụ chính sao? Đáng yêu quá đi! Đứng cạnh công chính đẹp đôi thật đấy!] [Nhưng chẳng phải công chính đã kết hôn rồi sao? Mặc dù bạn đời của anh ấy chỉ là một dẫn đường cấp B.] [Thì sao chứ? Chẳng qua chỉ là nam phụ pháo hôi thôi mà. Bé thụ nhà chúng ta là dẫn đường cấp S đấy, là bạn đời định mệnh của công chính.] [Ai hiểu được cảm giác thích nhất kiểu thiết lập này không? Bình thường công chính là hình mẫu đạo đức hoàn hảo, nhưng vì tình yêu đích thực mà bất chấp tất cả. Chỉ nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi!] [Đúng thế! Nam phụ chỉ là tấm nền pháo hôi dùng để tăng thêm cảm giác cấm kỵ và cao trào cho câu chuyện mà thôi.] ... Tôi nhìn những dòng bình luận ấy. Đầu ngón tay khẽ khựng lại. Nam phụ pháo hôi mà bọn họ nhắc tới... Hình như chính là tôi?
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
14
Bẫy Tình Chương 5: Hương vị độc quyền