Đại tá lạnh lùng thèm khát tôi

Chương 3

03/05/2025 19:05

Dòng m/áu họ Ôn của chúng tôi vốn cao quý, tinh huyết từ tim nhất định có thể nuôi dưỡng Kim Lăng.

Tôi dùng m/áu tim mình bồi bổ cho gã mỗi ngày, giúp gã dần dần hồi phục.

Liên tục suốt mười năm như thế, cuối cùng Kim Lăng cũng đã khỏe mạnh lại.

Đối với tôi, gã luôn giữ thái độ lạnh nhạt, nhưng lại vô tư hưởng thụ dòng m/áu tim của tôi.

Lúc ấy, tôi ngỡ rằng phượng hoàng vốn sinh ra đã cao quý, tính tình lãnh đạm là bản chất của Kim Lăng.

Mãi đến khi chứng kiến Kim Lăng hiện nguyên hình phượng hoàng dỗ dành đứa em trai của tôi vui vẻ, tôi mới vỡ lẽ.

Hóa ra không phải Kim Lăng cao ngạo, mà từ ánh nhìn đầu tiên, gã đã để mắt đến đứa em của tôi.

Kim Lăng h/ận tôi đã m/ua gã về, khiến gã không thể theo hầu em tôi.

Trong lúc tôi lâm b/ệnh, gã lừa tôi vào phòng phẫu thuật, để người ta mổ bụng lấy m/áu, gi*t ch*t tôi trên bàn mổ.

Gã còn cấu kết với đứa em này, lừa gạt cha mẹ tôi, khiến gia đình tôi tan nhà nát cửa.

Kiếp này, tôi nhường Kim Lăng cho em trai.

Tôi muốn xem thử, không có m/áu tim của tôi nuôi dưỡng.

Liệu gã Kim Lăng này có sống nổi không?

Tôi ngồi trong xe đợi Lục Đình Hiên.

Anh đã được tắm rửa sạch sẽ, thay bộ quần áo mới, tuy khóe miệng còn vết bầm nhưng gương mặt thực sự xuất chúng - da trắng mịn, đường nét thanh tú, đôi mắt càng long lanh dị thường.

Nếu không toát ra khí chất sát ph/ạt đầy người, chắc chắn Lục Đình Hiên sẽ được săn đón hơn cả Kim Lăng.

"Lên xe đi."

"Thân phận ti tiện như tôi không xứng ngồi chung xe với cậu Ôn đây. Để tôi đi cùng vệ sĩ."

Lục Đình Hiên lên tiếng.

Tôi khẽ cười, ánh mắt đảo qua người đàn ông ấy:

"Giá trị của anh mà thấp ư? Tôi đã miễn phí thuê ba năm cho lão Dương kia, giờ anh đáng giá một tỷ năm trăm triệu mà vẫn thấy mình rẻ sao?"

"Lên xe. Tôi không thích chờ lâu."

Lục Đình Hiên không khách sáo, mở cửa xe ngồi xuống bên cạnh.

Anh ngồi thẳng lưng như tượng đồng, dáng vẻ nghiêm trang tựa quân nhân.

Ngay lúc này đã có thể nhìn thấu phong thái của vị hạm đội trưởng Lục từ Cục Tuần phòng.

Ôn Thụy cũng dẫn Kim Lăng ra.

Tôi liếc nhìn sinh vật đang theo sau Ôn Thụy:

"Ôn Thụy à, Kim Lăng là người thú, không đủ tư cách ngồi xe họ Ôn. Em bảo anh ta đi bộ về đi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nghiên Cứu Viên Và Thú Nhân Hồ Ly HE

Chương 11
Đêm khuya tăng ca, viện nghiên cứu đưa đến một thú nhân hồ ly. Ngay lúc tôi chuẩn bị cấy chip vào vị trí trước tim cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên từng dòng bình luận trôi nổi. [Công còn chưa biết, con chip trong tay ảnh đã bị một nghiên cứu viên khác ganh ghét tráo mất rồi. Chỉ chờ chip xảy ra sự cố là sẽ nhân cơ hội đuổi ảnh ra khỏi viện nghiên cứu.] [Mà nói mới nhớ, nếu lúc đầu công không cấy chip trước khi thụ tỉnh lại, liệu thụ đã sớm bỏ trốn rồi không? Thế thì câu chuyện của hai người còn chưa kịp bắt đầu đã kết thúc mất rồi.] [Nhưng chính con chip ấy đã khiến thụ chịu đủ đau khổ. Không có đoạn sau còn tốt hơn phải chịu hành hạ.] [...] Tôi khẽ cau mày. Chưa kịp xác minh những dòng bình luận ấy là thật hay giả… Một lưỡi dao lạnh băng đã đột ngột kề sát cổ tôi. Cậu ấy... tỉnh rồi.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
207
Nhát gan Chương 7