3.
Tan làm, tôi nằm ườn trên sofa ăn quà vặt.
Giang Tranh lại gửi tin nhắn WeChat: 【Tôi mới tìm được mấy bộ phim hay lắm, có muốn sang đây xem cùng không?】
Còn tôi, lạnh lùng và vô tình: 【Phim hả, tôi chỉ xem Cừu Vui Vẻ và Sói Xám thôi.】
Giang Tranh: 【...】
Giang Tranh: 【Nhưng tôi còn làm bốn món mặn một món canh cho bé cưng nữa nè.】
Tôi lật mặt trong một nốt nhạc: 【Đợi đấy, tới ngay!】
Nửa tiếng sau đó, tôi chỉ mải mê ăn uống no nê.
Ăn xong xuôi, tôi mới cảm thán một câu: "Không ngờ kỹ năng nấu canh của anh lại đỉnh thế này nha."
Giang Tranh lại nắm lấy eo tôi, còn bóp nhẹ một cái, bảo: "Kỹ năng 'xào nấu' khác của tôi còn tốt hơn nhiều, khi nào em muốn thử không?"
Tôi gỡ tay anh ra, nhấc lên rồi quăng sang một bên, thành thật trả lời: "Bà dì của tôi đến thăm rồi."
Giang Tranh hít một hơi thật sâu, ném cho tôi một nụ cười giả trân:
"Được. Thế chúng ta xem tập 'Hổ Hổ Sinh Uy' hay 'Năm Mão Cực Đỉnh' đây?"
Hay lắm, người anh em này duyệt!
Cuối cùng, chúng tôi vùi mình trên sofa xem hết cả hai bộ phim đó.
Lúc đồng hồ điểm gần 12 giờ đêm, Giang Tranh vẫn quyến luyến không rời, đầu gục vào hõm cổ tôi, mặt đầy ấm ức:
"Bé cưng, chúng ta thật sự không thể ở bên nhau sao?"
Tôi đẩy anh ra, vẫn giữ vẻ lạnh lùng: "Không thể."
Lúc đi đến cửa huyền quan, tôi vẫn ngoảnh đầu lại giải thích lý do:
"Giang Tranh, tôi không yêu đương với tra nam đâu, chơi bời thì còn được."