Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 1574: Muốn chơi? Chiều tới cùng!!

04/03/2025 14:41

---

Không Sợ Minh nhiều năm trước từng trêu chọc Nhiếp gia, cho nên, Nhiếp gia vô cùng chán gh/ét Không Sợ Minh, nhất là cái vị Không Sợ Minh Chủ này.

Giờ phút này, khóe miệng Diệp Oản Oản hơi hơi dương lên, nếu các cô nàng này đã muốn chơi, chính mình liền chiều tới cùng.

Nhiếp Vô Ưu giả mạo, cùng với Nhiếp Linh Lung, tuyệt đối không tránh khỏi có qu/an h/ệ với nhau. Diệp Oản Oản nghe nói, tin tức của thứ hàng giả kia, chính là do Nhiếp Linh Lung phát hiện ra đầu tiên, hơn nữa còn tiết lộ cho Nhiếp gia.

Lúc này, Diệp Oản Oản đi vào bên trong đại sảnh.

Thấy Diệp Oản Oản xuất hiện, ánh mắt của ba người đồng thời rơi vào trên người Diệp Oản Oản.

Giờ phút này, khóe miệng "Nhiếp Vô Ưu" khẽ nhếch lên. Nhiếp gia chủ mẫu đã biết thân phận Không Sợ Minh Chủ của cô ta. Cảm giác bị mẹ ruột của chính mình đuổi ra khỏi Nhiếp gia, nhất định sẽ rất tuyệt vời...

Nhiếp gia chủ mẫu thần sắc âm trầm, mới vừa muốn mở miệng nói chuyện, Diệp Oản Oản lại bỗng nhiên đi tới bên cạnh Nhiếp gia chủ mẫu, thần sắc ủy khuất nói: "A di... Thật xin lỗi, hôm nay con qua đây, chính là muốn nói cho Nhiếp a di, ngoài việc con là Diệp Oản Oản ra, còn có một thân phận khác..."

Nghe câu này của Diệp Oản Oản, chân mày "Nhiếp Vô Ưu" khẽ nhíu lại. Nữ nhân này muốn làm gì?

"Thân phận gì?" Nhiếp gia chủ mẫu nhìn chằm chằm Diệp Oản Oản.

"Không Sợ Minh Chủ..." Diệp Oản Oản thở dài.

Diệp Oản Oản vừa dứt tiếng, Nhiếp gia chủ mẫu hơi sững sờ.

"A di, con đã từng mất tích một đoạn thời gian, a di hẳn cũng biết. Con chán gh/ét cảnh chém chém giết giết, cho nên rời khỏi Độc Lập Châu, đến Hoa quốc... Chẳng qua là, gần đây Không Sợ Minh có một số việc phát sinh, nên con mới trở về. Tại Độc Lập Châu, là Đường Đường cho con sự ấm áp của gia đình mà con chưa bao giờ cảm nhận được; Nhất là sau khi nhìn thấy Nhiếp a di, a di đối với con tốt như vậy. Năm đó con còn trẻ không biết gì nên ngông cuồ/ng, từng đắc tội Nhiếp gia, sợ là Nhiếp a di sẽ không thích, nên con mới không dám nói. Lần trước Nhiếp a di muốn thu nhận con làm nghĩa nữ, cũng là bởi vì nguyên nhân này, con mới không dám đáp ứng. Sợ a di đến lúc đó chán gh/ét con..."

Diệp Oản Oản giờ phút này, giống như là một bé gái phạm phải sai lầm, rất sợ mẹ sẽ trách ph/ạt chính mình.

Nghe Diệp Oản Oản nói xong, sắc mặt âm trầm của Nhiếp gia chủ mẫu đã hòa hoãn đi không ít.

Một bên, "Nhiếp Vô Ưu" trân trối nhìn chòng chọc Diệp Oản Oản. Nữ nhân này, thật là biết diễn mà!

"Con nói là, con gạt ta, là bởi vì sợ ta trách con?" Nhiếp gia chủ mẫu nhìn chằm chằm Diệp Oản Oản hỏi.

"Vâng... Nhiếp a di, chính là như vậy! Nếu như a di không tin, có thể đi hỏi Vô Danh ca ca. Vô Danh ca ca biết thân phận của con. Cho tới bây giờ con chưa từng có ý nghĩ muốn cố ý lừa dối a di..." Diệp Oản Oản nói.

"Đem đại ca con kêu qua đây!" Nhiếp gia chủ mẫu hướng về "Nhiếp Vô Ưu" nói.

Còn không đợi "Nhiếp Vô Ưu" mở miệng, Nhiếp Vô Danh đúng lúc đi ngang qua đại sảnh: "Mẹ, tìm con trai bảo bối của mẹ làm gì, muốn cho tiền tiêu vặt sao?"

"Ta hỏi con, con biết nàng là Không Sợ Minh Chủ?" Nhiếp gia chủ mẫu hỏi.

"Hả? Không Sợ Minh Chủ?" Nhiếp Vô Danh sững sờ, chợt nhìn về phía Diệp Oản Oản.

Diệp Oản Oản hướng về Nhiếp Vô Danh trừng mắt nhìn.

"Con biết, con chắc chắn là có biết." Nhiếp Vô Danh gật đầu liên tục.

"Biết? Con tại sao lại không nói?" Chân mày Nhiếp gia chủ mẫu khẽ nhăn lại.

"Đây không phải là sợ mẹ không vui sao?" Nhiếp Vô Danh thành thật trả lời.

"Được rồi, con đi đi." Nhiếp gia chủ mẫu phất phất tay.

"Ồ..."

Nhiếp Vô Danh mặt đầy mộng bức tới, mặt đầy mộng bức rời đi.

"A di... Thật xin lỗi, đã lừa gạt dì, con đi đây! Sau này sẽ không bao giờ xuất hiện ở trước mặt của a di nữa." Diệp Oản Oản chậm rãi đứng dậy.

"Chờ một chút!" Nhiếp phu nhân gọi Diệp Oản Oản lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Pháo Hôi Hôm Nay Vẫn Đang Cố Sống

Chương 13
Tôi là một người song tính, trời sinh tính tình nóng nảy. Hai năm đại học đã đánh nhau mười bảy trận. Trận cuối cùng còn đánh gãy sống mũi của một tên sinh viên thể thao. Nhà trường cho tôi hai lựa chọn: Hoặc thôi học, hoặc để học bá đứng nhất khối quản thúc. Vì không muốn bị đuổi học, tôi học cách giả ngoan. Hôm nay bị kiểm tra bài tập, tôi đang ngoan ngoãn chuẩn bị nghe mắng. Trước mắt đột nhiên hiện lên một hàng chữ: [Chó điên cuối cùng cũng bị thuần phục rồi ha ha ha, nam chính đúng là cao tay thật.] [Tiếc là pháo hôi thôi, đợi nữ chính xuất hiện thì nam chính sẽ chẳng quản cậu ta nữa.] [Về sau còn thảm hơn. Chuyện cậu ta là người song tính bị truyền khắp trường, cuối cùng nhảy từ tầng cao khu giảng đường xuống.] Cây bút trong tay tôi rắc một tiếng gãy đôi. Lục Trì ngước mắt lên: "Sao thế?" Tôi nhìn chằm chằm khuôn mặt hắn, chậm rãi cong môi cười.
269
7 Thai nhi báo thù Chương 15
12 Cô gái bình hoa Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm